Cuộc chiến hôm qua
ad
ông Phổ đã trở thành một cụ già ở tuổi gần 70, sống ở thôn Hữu Cước, xã Liên Hồng (H.Đan Phượng, TP.Hà Nội). Nhưng nếu đứng quay mặt lại và chỉ nghe giọng ông Phổ nói, thì có thể ngỡ rằng, ông vẫn là một người lính dày dạn, gan lỳ ở trận mạc. Đó là giọng nói to, nhát gừng, có lúc nói chuyện hơi gay cấn thì giọng băm bổ như người sắp ra lệnh thi hành một việc quan trọng. “Lúc đó súng nổ, thằng nào nằm vùng làm phản thì cho quân đi “vồ” luôn, “vồ” hết thì dân mới tin vào Công an nhân dân vũ trang không sợ địch”, ông Phổ kể với tôi bằng chất giọng nhà binh về câu chuyện làm trong sạch địa bàn trong thời chiến.
Ông Phổ nhập ngũ tháng 1.1972, đến năm 1992 thì về hưu sớm khi đang ở tuổi 39. Người anh hùng trận mạc bắt đầu gánh vác đủ công việc để nuôi bầy con, từ chặt tre, đến chở than, cấy lúa, bán rau, bán kem, dệt vải, đóng bè... Ông cùng người em vợ là Trần Văn Thụ đi bán kem tại phố Hàng Gai, sân ga Hàng Cỏ. Đám lính cũ của ông thỉnh thoảng gặp lại thì đều vồn vã, có lúc rơi nước mắt và nói: “Chào thủ trưởng, em nhớ thủ trưởng quá, vì gia đình nghèo nên thủ trưởng phải về sớm, không nhận quyết định phong anh hùng”.
Một bài báo viết về tấm gương Nguyễn Quang Phổ trên báo Công an vũ trangẢnh: Văn ChươngCứ đến ngày 17.2 thì người anh hùng ngang dọc một thời trên biên giới mới chợt nhớ lại vết thương trên đỉnh đầu. Ông Phổ kể “mình vừa nhô lên nã đạn, bắn hết nửa băng thì pháo nổ ngay trên ngọn cây, dội xuống đầu, may mà tôi không tan xác từng mảnh”. Vết thương này thường tái phát khi ông về già, nhất là vào thời điểm ngày 17.2. Người vợ già của ông vào những ngày này không dám rời ông nửa bước. Mỗi khi ông Phổ lên cơn co giật thì chỉ có “bác sĩ nhà” mới cứu kịp, đó là bấm huyệt nhân trung, xoa ngực, cho uống thuốc.Ông Phổ kể “lúc đó say sưa chiến đấu bảo vệ đất nước, có ai nghĩ gì tới việc làm thương binh, vì vậy bây giờ cũng không nhận được chế độ và chấp nhận như sống chung với lũ”. Ông vừa kể chuyện, vừa nắn bóp, sửa gân cho một người ở làng bên. Những năm tháng sống ở biên giới, ông đã học được nghề nắn bóp tay chân, sửa khớp từ những người đồng bào.Ngày 17.2, có thể nghe các cựu chiến binh từng chiến đấu ở biên giới phía Bắc kể chuyện, nhưng nếu muốn cảm nhận đủ không khí và chất giọng của một người hùng từng được treo giá “500 chiếc chăn con công” thì gặp ông Phổ. Ông từng cầm bút viết báo, từng được biểu dương là gương Đảng viên tiêu biểu trên mặt trận, vì vậy câu chuyện của ông kể luôn đầy hấp dẫn, kịch tính, văn chương, có nhưng hình ảnh bỗ bã của lính chiến thời trận địa đầy mộc mạc chứ không cắt xén, làm tròn mọi thứ.Niềm an ủi đối với ông Phổ, đó là năm 2002, người con trai là Nguyễn Quang Nam thi đậu 2 trường: ĐH Sư phạm và ĐH Biên phòng, hiện là giáo viên Học viện Biên phòng.Ông cười và nói kiểu lính tráng: “Thời chiến mà, cả đoàn lên thăm đồn biên phòng, tao bảo cho anh em đánh chén bữa thịt trâu, vậy là lấy súng ra đoàng một con trâu của đồn ngã lăn quay, chiêu đãi và làm lương thực cho lính”.Sau này, khi cầm bút viết báo, ông Phổ đã kể lại câu chuyện được người dân che chở và lấy tựa đề là Sống trong lòng dân. Nhiều bài báo của ông thời đó có bút danh là Lao Đoan. Bài của ông đăng trên báo Công an vũ trang. Ông Phổ cũng là cá nhân điển hình báo cáo thành tích chiến đấu trước Bộ Tư lệnh Công an nhân dân vũ trang.
Một bài báo viết về tấm gương Nguyễn Quang Phổ trên báo Công an vũ trangẢnh: Văn ChươngCứ đến ngày 17.2 thì người anh hùng ngang dọc một thời trên biên giới mới chợt nhớ lại vết thương trên đỉnh đầu. Ông Phổ kể “mình vừa nhô lên nã đạn, bắn hết nửa băng thì pháo nổ ngay trên ngọn cây, dội xuống đầu, may mà tôi không tan xác từng mảnh”. Vết thương này thường tái phát khi ông về già, nhất là vào thời điểm ngày 17.2. Người vợ già của ông vào những ngày này không dám rời ông nửa bước. Mỗi khi ông Phổ lên cơn co giật thì chỉ có “bác sĩ nhà” mới cứu kịp, đó là bấm huyệt nhân trung, xoa ngực, cho uống thuốc.Ông Phổ kể “lúc đó say sưa chiến đấu bảo vệ đất nước, có ai nghĩ gì tới việc làm thương binh, vì vậy bây giờ cũng không nhận được chế độ và chấp nhận như sống chung với lũ”. Ông vừa kể chuyện, vừa nắn bóp, sửa gân cho một người ở làng bên. Những năm tháng sống ở biên giới, ông đã học được nghề nắn bóp tay chân, sửa khớp từ những người đồng bào.Ngày 17.2, có thể nghe các cựu chiến binh từng chiến đấu ở biên giới phía Bắc kể chuyện, nhưng nếu muốn cảm nhận đủ không khí và chất giọng của một người hùng từng được treo giá “500 chiếc chăn con công” thì gặp ông Phổ. Ông từng cầm bút viết báo, từng được biểu dương là gương Đảng viên tiêu biểu trên mặt trận, vì vậy câu chuyện của ông kể luôn đầy hấp dẫn, kịch tính, văn chương, có nhưng hình ảnh bỗ bã của lính chiến thời trận địa đầy mộc mạc chứ không cắt xén, làm tròn mọi thứ.Niềm an ủi đối với ông Phổ, đó là năm 2002, người con trai là Nguyễn Quang Nam thi đậu 2 trường: ĐH Sư phạm và ĐH Biên phòng, hiện là giáo viên Học viện Biên phòng.Ông cười và nói kiểu lính tráng: “Thời chiến mà, cả đoàn lên thăm đồn biên phòng, tao bảo cho anh em đánh chén bữa thịt trâu, vậy là lấy súng ra đoàng một con trâu của đồn ngã lăn quay, chiêu đãi và làm lương thực cho lính”.Sau này, khi cầm bút viết báo, ông Phổ đã kể lại câu chuyện được người dân che chở và lấy tựa đề là Sống trong lòng dân. Nhiều bài báo của ông thời đó có bút danh là Lao Đoan. Bài của ông đăng trên báo Công an vũ trang. Ông Phổ cũng là cá nhân điển hình báo cáo thành tích chiến đấu trước Bộ Tư lệnh Công an nhân dân vũ trang.


