ĐIỆN BIÊN PHỦ CHẤN ĐỘNG ĐỊA CẦU
I. THAM VỌNG NGÔNG CUỒNG Ngay những tháng đầu xuân 1953, Cục 2 (Cục Quân báo) đã nhận được nhiều tin, chỉ dấu giới cầm quyền Pháp đang nhộn nhịp thăm dò, tìm người chỉ huy cuộc chiến Đông Dương để thay thế tướng Raoul Salan - người mà báo chí Pháp lớn tiếng chỉ trích, chê trách: “Người thiếu năng lực, không biết sử dụng hiệu quả những công trình có ý nghĩa chiến lược của những người chỉ huy tiền nhiệm để lại như hệ thống tháp canh, đồn bốt bê-tông cốt sắt trên hệ thống sông Hồng, sồng Đáy(1) nhằm chia cắt đối phương, chia cắt đồng bằng Bắc bộ ra thành nhiều mảnh nhỏ giúp cho các cuộc hành binh “cất vó” để đến nay quân Vẹm (Việt Minh) ngày càng lớn mạnh không còn là những đơn vị nhỏ, lẻ mà đã thành những đại đoàn hùng mạnh.” Có báo còn giễu cợt gọi ông ta là “tướng thích dạo chơi hồ Gươm để ngắm bạn tâm giao Rùa Vàng...”
Người mà dư luận để tâm theo dõi đã xuất hiện với tên tuổi ít người biết: tướng Henri Navarre. Ông ta cùng bậu sậu đã bay sang Sài Gòn tháng 5/1953 để khảo sát thực tế. Sau nhiều buổi làm việc với tướng Salan, nghe báo cáo của Bộ Tham mưu, ông ta cùng tùy tùng đã đến thẩm định trực tiếp một số khu phòng ngự trọng yếu rồi bay khảo sát nhiều vùng không tiện đường giao thông - Một nghiên cứu, tìm hiểu thực tế khá công phu, bài bản để hơn một tháng sau - ngày 3/7 trở lại Paris với một loạt phác thảo trong đầu.
Navarre là vị Tổng chỉ huy thứ tám cầm đầu Bộ Chỉ huy quân viễn chinh Pháp ở Đông Dương, kể từ khi gây hấn ở Nam bộ (9/1945) - mở chiến tranh xâm lược lần thứ hai - cuộc chiến tranh cũng đã kéo dài 8 năm làm nước Pháp vốn đã bị kiệt quệ sau nhiều năm phát-xít Đức chiếm đóng, nay càng suy sụp hơn. Gà trống Gaulois oai hùng biết mấy mỗi khi cất tiếng gáy là làm nhiều người kính nể thì nay chỉ là con gà sã cánh, què cẳng đi khập khiễng mất hết oai phong.
Báo chí Pháp rầm rộ đưa tin, bình luận về vị tướng mới này. Mới 55 tuổi, ông ta đã trải qua nhiều cương vị chỉ huy: Tư lệnh thiết giáp, hoạt động nhiều năm ở ngành tình báo, phản gián; Tham mưu trưởng lục quân của quân Pháp ở khối Bắc Đại Tây dương... Một vị tướng năng nổ, xông xáo không chỉ giỏi chiến thuật, chiến dịch mà còn có tầm nhìn chiến lược nên rất thích hợp với yêu cầu của nước Pháp hiện nay là phải có nhưng sự kiện lớn, nôi bật để tạo nên những thay đổi cục diện chiến tranh đưa nước Pháp ra khỏi cảnh bế tắc hiện nay.
Để tô đậm thêm tài “an bang, trị quốc" của vị tướng này, báo Time - một tờ báo được xếp loại là hàng đầu nước Mỹ - đã ca ngợi hết lời: “Navarre là người can đảm, kiên quyết và giầu tưởng tượng. Ông ta biết nghề nghiệp của ông ta, có bản lĩnh quân sự và chính trị hạng nhất... Ông ta đứng đầu một ê-kíp mới có vẻ xuất sắc."
Bước vào mùa khô 1953 - 1954, lực lượng địch, ta trên chiến trường được phác thảo trên biểu đồ thống kê để cùng nhau cân nhắc đánh giá.
Tồng quân số địch: 447.000 gồm 146.000 quân Âu Phi (chiếm 33%), còn lại là lính ngụy.
Về ta chỉ có: 252.000 - như vậy riêng quân ngụy cũng nhiều hơn ta: 47.000, chưa kể lính Âu Phi vóc dáng to lớn, sức khỏe gấp đôi người Việt Nam.
Tính theo đơn vị tiểu đoàn ta chỉ có 127 so với 267 tiểu đoàn địch. Địch nhiều hơn ta 2 lần chưa kể biên chế đơn vị địch thường từ 800 đến 1.000 người, còn ta chỉ có trên dưới 600 quân2.
Trang bị của ta đã được cải thiện nhiều nhất là sau chiến dịch mở cửa biên giới 1950 thông với bạn nhưng về tổng thể lực lượng vũ trang, ta chỉ đơn thuần bộ binh yếu hơn địch. Hỏa lực yểm trợ cho bộ binh chiến đấu chỉ có số pháo lấy được của địch đếm được trên đầu ngón tay ngoại trừ 2 trung đoàn lựu pháo 105 bạn sẽ trang bị cho ta vào cuối năm 1953 và 1 trung đoàn pháo cao xạ phòng không 37 ly. Các binh, quân chủng khác địch khá dồi dào còn ta chỉ là con số không. Ta yếu hơn địch cả về số lượng lẫn trang bị. Đây là vấn đề hầu như trở thành quy luật trong chiến tranh chống xâm lược của nhân dân ta trong chiến tranh chống xâm lược Pháp hiện nay cũng như chống xâm lược Mỹ những năm 1960 của thế kỷ 20 mà còn thể hiện khá rõ trong tất cả các cuộc chiến chống xâm lược phương Bắc dưới các triều đại phong kiến xa xưa. Từ thực tế trên đòi hỏi lãnh đạo quốc gia cần có đối sách chiến lược đúng đắn và biện pháp thích hợp để thắng thù. Đảng ta đã làm được những điều kỳ diệu trên, đã chuyển hóa từ quân đội uchân đất, mũ nan" thành các binh đoàn chủ lực khiến quân thù phải kính nể, đã dồn ép quân thù vào thế trận chiến tranh nhân dân, buộc chúng phải đánh theo cách đánh của ta, luôn bị động, phân tán lực lượng ứng phó mọi bề. Ngày 2/8/1953, Navarre trở lại Việt Nam với chiếc cặp đầy ắp tài liệu cùng kế hoạch được soạn thảo công phu để bình định, giành thắng lợi, nếu không chí ít cũng tạo nên tình thế có lợi trong đàm phán để giải quyết chiến cuộc trong vòng 18 tháng đến 2 năm. Kế hoạch đầy tham vọng của Navarre có thể khái quát trên nhưng nét lớn:
- Đẩy mạnh càn quét, đánh phá trong vùng kiểm soát để bình định, ổn định tình hình tạo điều kiện thuận lợi động viên, bắt lính với dự định tổ chức cho dược 80 tiểu đoàn trong năm 1953, làm đà cho việc tăng gấp đôi trong năm 1954 để có thể xây dựng lực lượng cơ động lên tới 27 binh đoàn cơ động chiến lược - một lực lượng mạnh đủ sức đè bẹp khối chủ lực đối phương.
- Tập trung quân đủ mạnh để càn quét, chiếm đóng cho được 3 tỉnh đông dân, trù phủ vốn là vùng tự do của đối phương ở Trung bộ - nối liền với tuvến phòng thủ Tây Nguyên, hình thành tuyến chia đôi Việt Nam thành 2 mảnh Bắc - Nam.
- Giữ thế phòng ngự chiến lược ở đồng bằng sông Hồng - nơi có nhiều đại đoàn quân chủ lực đối phương - kết hợp tổ chức một số cuộc hành quân thọc sâu vào vùng đối phương để thăm dò, nghi binh. Nếu chủ lực Việt Minh chấp nhận giao chiến, có điều kiện thuận lợi sẽ tập trung bom đạn tiêu diệt, tiêu hao.
--------------- 1. Tướng De Lattre de Tassigni nhận chức Tổng chi huy ngày 6/12/1950 đã lập phòng tuyến bunker gồm 1.300 lô cốt với 113 cứ điểm bắt đầu từ Hòn Gai qua Vĩnh Phú - Sơn Tây - Hà Đông - Hà Nam - Ninh Bình. Giao cho 20 tiểu đoàn Ầu Phi chia ra canh giữ.
2. Tài liệu của Ban Tổng kết chiến tranh - Bộ Tổng tham mưu.
| |
Logged
|
|
|
|
Giangtvx Thượng tá  Bài viết: 25560 | 
| Re: Cuộc chiến thắng đầy huyền thoại« Trả lời #3 vào lúc: 03 Tháng Chín, 2020, 08:55:07 pm » | II. SỤP ĐỔ MAU CHÓNG Đòn thử sức đầu tiên:
Cục 2 được lệnh theo dõi, bám sát các hoạt động nhất là các chỉ đạo chuẩn bị chiên trườne của chúng.
Những ngày cuối tháng 9 tin tức gửi về khá nhiều, nổi lên ở Bắc Quân khu 4 và vùng Nam Định... nói lên địch ráo riết chuẩn bị hành binh lớn ở vùng này.
Phòng Nhì (Oème Bureau) - tổ chức mật vụ của Pháp - phái nhiều điệp viên kể cả gián điệp đôi (gián điệp địch được ta giáo dục, cải tạo nhận làm việc cho ta), nhân viên Sở liêm phóng Bắc bộ cũng lần mò ra nhưng nơi trên dò la tin tức... Đầu tháng 10/1953 xuất hiện nhiều lính Âu Phi. quân dù ở thị xã Nam Định, ở Hoàng Đan (Ý Yên - Nam Định), ở Ghềnh (Yên Mô - Ninh Bình). Máy bay địch quần đảo nhiều ở Bắc khu 4, tập trung nhiều ở Thanh Hóa, rải truyền đơn kêu gọi dân chúng về với quốc gia, gửi giấy thông hành để tiện qua đồn, bốt địch. Phát loa liên tục báo quân đội Liên hiệp sẽ mở hành binh lớn để nới rộng vùng kiểm soát quốc gia...
Tất cả chỉ dấu trên được tổng hợp, báo cáo kịp thời giúp Bộ Tổng tham mưu sớm xác định: Có thể địch đánh lớn vùng giáp ranh khu 4 và khu 3, nhiều khả năng ở Bắc Thanh Hóa - Ninh Bình - Nam Định với mục đích thăm dò, phá chuẩn bị hoạt động Đông Xuân của ta. Nếu có hoạt động sâu ở Thanh Hóa cũng chỉ là hoạt động nghi binh, chiến tranh tâm lý, hỗ trợ cho hướng chính của chúng. Cuộc hành binh chỉ mang tính biệt kích trong thời gian ngắn nên Bộ đã lệnh cho các đơn vị chủ lực tiếp tục thực hiện kế hoạch huấn luyện, đẩy mạnh phong trào luyện quân lập công, riêng Đại đoàn 320 phải sắp xếp lại đội hình, phối hợp chặt chẽ với bộ đội địa phương tỉnh, huyện đề ra các phương án tác chiến thích hợp để cùng với du kích bám sát địch trên các trục đường mà địch có hành quân qua, nhất là các đường Kim Tân - Rịa (đường do quân Nhật làm dọc theo bìa rừng Cúc Phương để tiện cơ động lực lượng, tránh đi theo quốc lộ I dễ bị quân Đồng Minh phát hiện oanh tạc). Đường Rịa - thị trấn Nho Quan là những nơi rất thuận tiện tổ chức giấu quân, phục kích đánh địch.
Ngày 15/10 địch đã huy động hơn 20 tiểu đoàn mở cuộc hành quân Hải Âu (Mouette) xuất phát từ Ghềnh chia làm 2 cánh:
- Một do đại tá De Castrie - sau này được chỉ định chỉ huy tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.
- Một do đại tá Vanuxem - nguyên Tư lệnh biệt kích chỉ huy đánh ra vùng tự do Nam Thanh Hóa và Ninh Bình gần sát, đúng như ta dự kiến.
Sau đó 1 ngày, địch hành quân đổ bộ lên bờ biển Thanh Hóa sau đó dùng biệt kích tiến sâu đến Khoa Trường cướp phá chớp nhoáng rồi rút quân. Cuộc hành binh chỉ diễn ra không đầy 2 ngày. Đài phát thanh cùng các phương tiện thông tin, báo chí của quân viễn chinh dồng loạt tuyên truyền rầm rộ, ca ngợi: “Đây là cuộc hành binh lớn nhất kể từ thời tướng Le Clec đến nay nhằm đánh sâu vào căn cứ đối phương - nơi có Đại đoàn 320 đóng để tìm diệt cho được phần lớn đơn vị từng được đối phương ca ngợi hết lời - đồng thời ngăn cản không cho 1 đại đoàn khác: Đại đoàn 304 thâm nhập đồng bằng quấy rối...”
Cuộc hành binh Hải Âu mở rộng càn quét khá chậm chạp. Chúng luôn luôn bị du kích, bộ đội địa phương bám đánh liên tục, bị tiêu hao, tổn thất đáng kể. Cả 1 tuần lễ sau địch mới hợp điểm với nhau ở thị trấn Nho Quan - nơi đây chỉ còn “vườn không nhà trống”. Quân địch buộc phải chia nhau lùng sục vào làng, xóm gần đó đế tìm kiếm kho tàng. Chúng đã vấp phải mìn, lựu đạn gài, những phát súng bắn tỉa làm chúng vô cùng hoảng sợ, “mắt trước, mắt sau” vãi đạn như mưa rào ra xung quanh mong đẩy lùi, xua đối phương ra xa. Những ngày sau đó, 1 đại đội của Trung đoàn 48 đã phục kích diệt 7 xe tăng, xe bọc thép cùng hơn 200 địch khi chúng càn vào Trại Ngọc.
Những ngày cuối tháng 10, địch lui quân về Bỉm Sơn có ý định chuẩn bị chấm dứt hành quân. Thấy rõ ý đồ địch, một tiểu đoàn cũng của Trung đoàn 48 đã nhận lệnh bám sát, tranh thủ địch có nhiều sơ hở, tổ chức tập kích đuổi đánh địch, phải tháo chạy vê Sông Cạn - Giốc Giang (trên dườns Kim Tân - Rịa). Đến Giốc Giang chúng gặp trận địa bố trí sẵn của 1 đại đội của Trung đoàn 64 chặn đánh. Cả tiểu đoàn địch bị tiêu diệt và bị bắt làm tù binh mặc dầu chúng đã điều quân tăng viện có xe tăng, máy bay yểm trợ hỏa lực.
Cuộc hành quân đã phải kết thúc sau hơn 20 ngày đầy tốn kém về người và của.
Sau này nhà báo Pierre Rocolle đã đánh giá, nhận xét cuộc hành quân trong cuốn “Vì sao Điện Biên Phủ'’ (Pourquoi Dien Bien Phu) xuất bản ở Paris năm 1968. Rocolle đã vạch rõ ưu tư, tâm trạng của Navarre sau cuộc hành quân: Tướng Navarre đã phải rút ra kết luận sau cuộc hành binh Mouette là: “Quân viễn chinh Pháp kém khả năng chiến đấu khi phải chiến đấu trên địa hình phức tạp và phải đương đầu với những trận “tao ngộ chiến”. Binh đoàn cơ động số 4 đã mất đứt 1 tiểu đoàn trong ngày 27/10.”
Nhưng tướng Navarre cố bào chữa, lớn tiếng bênh vực, giảm nhẹ thất bại đầu tiên của ông ta trên chiến trường: "...Cuộc hành binh Hải Âu là đòn đánh đầu tiên trong những đòn tôi có ý định đánh vào đối phương. Trong cuộc hành binh đó, chúng ta đã đạt được mục đích lợi thời gian, buộc Bộ Tư lệnh Việt Minh phải xét lại kế hoạch tiến công của họ. Chúng ta đã nắm quyền chủ động và chúng ta muốn giữ quyền chủ động đó."
Vị tướng được ca ngợi tài ba, năng động, xông xáo đã nói đúng nhưng là đúng theo tưởng tượng của ông ta.
Thực tế kế hoạch Đông Xuân của ta, Bộ Tổng tham mưu đã soạn thảo, được Quân ủy thông qua và Bộ Chính trị chấp thuận - một kế hoạch toàn diện trên toàn chiến trường Đông Dương với sự tham gia của bạn Lào, với tư tưởng chỉ đạo xuyên suốt:
- Nắm vững, triệt để phát huy thế chủ động, phát triển chiến tranh du kích rộng khắp vùng địch tạm chiếm, phá thế kìm kẹp và kế hoạch dồn dân bắt lính của địch.
- Chủ động mở các đợt tấn công vào chỗ yếu hoặc tương đối yếu của địch mà chúng không thể bỏ, buộc chúng phải tăng viện, tạo thời cơ diệt một bộ phận quan trọng sinh lực địch, đẩy chúng đã phân tán phải càng phân tán hơn lực lượng cơ động chiến lược. Cụ thể:
+ Hướng Tây Bắc nhằm vào địch ở thị xã Lai Châu.
+ Phá vỡ tuyến phòng thủ Bắc Tây Nguyên để hút kéo quân địch, không cho chúng rảnh tay tổ chức hành quân lấn chiếm 3 tỉnh tự do ở miền Trung - phá mưu đồ chia cắt Việt Nam thành 2 mảnh.
+ Diệt các khu phòng thù của địch ở Trung - Hạ Lào... | |
« Sửa lần cuối: 03 Tháng Chín, 2020, 09:24:36 pm gửi bởi Giangtvx » | Logged
|
|
|
|
Giangtvx Thượng tá  Bài viết: 25560 | 
| Re: Cuộc chiến thắng đầy huyền thoại« Trả lời #4 vào lúc: 03 Tháng Chín, 2020, 08:55:39 pm » | Tan vỡ từng mảng:
Cùng với chuyển quân lên Tây Bắc. các đơn vị nhận nhiệm vụ sang, Lào khẩn trương lên đường.
Tiến sang Trung Hạ Lào ngoài các đơn vị bộ đội địa phương Khu 3 và 4 đã sang giúp bạn từ trước, lần này có thêm các đơn vị Trung đoàn 66 của Đại đoàn 304 và 2 trung đoàn của Đại đoàn 325. Đây là chiến dịch hoạt động có quy mô tương đối lớn nên đã thỏa thuận với bạn thành lập Bộ chỉ huy chiến dịch chung gồm các anh Trần Quý Hai - Tư lệnh Đại đoàn 325, anh Hoàng Sâm - Tư lệnh Đại đoàn 304 tham gia chỉ huv mọi mặt.
Chuyển quân lớn lại có hàng vạn dân công thồ gánh lương thực, đạn dược tấp nập từ các tỉnh Bắc khu 4 sang Lào, đã không qua con mắt luôn dòm ngó, theo dõi mọi động tĩnh của ta trên chiến trường xung yếu của dịch. Chúng đã phát hiện ra sự chuẩn bị của ta muốn dội lửa đạn xuống đầu chúng nên vội điều Binh đoàn cơ động 12 (GM12) từ đồng bằng Bắc bộ đến tăng cường cho Khăm Muộn, Savanakhét để chốt chặn các đường số 8, đường số 9 và đường 12 là những con đường sinh tử chạy từ Việt Nam sang. Địch phát hiện sớm, đưa thêm quân tăng viện cũng gây cho ta khó khăn khi nổ súng vì mất yếu tố bất ngờ. Nhưng ngay từ lúc này địch buộc phải phân tán lực lượng cơ động là điều ta mong đợi, có lợi cho ta.
Tướng Bourgund - Tư lệnh vùng Trung bộ - vội sắp xếp bố trí quân hình thành 3 cụm tập trung binh lực lớn:
- Cụm Banaphào - Nhomarát (trên đường 12) 2 tiểu đoàn Marốc, 1 tiểu đoàn quân Algéric và 1 tiểu đoàn pháo 105 ly.
- Cụm Napê - Cămcút - Lạc Sao (trên đường có Tiểu đoàn Tabor số 9 và một đại đội pháo 105 ly.
- Cụm ở Nậm Theun có 1 tiểu đoàn cơ giới làm lực lượng dự bị.
Bộ chỉ huy chiến dịch dự định đánh địch chia ra làm 2 đợt. Đợt 1 bắt đầu nổ súng từ ngày 23/12 tiêu diệt địch ở Banaphào - Mụ Giạ cùng phục kích diệt viện giữa đường từ Thàkhét - Banaphào. Kế hoạch tiếp theo, quân ta sẽ theo đường 12 tiến xuống giải phóng Khăm Muộn.
- Một đơn vị đánh Napê - Lạc Sao - Căm Cớt, tiến theo đường 8 xuống đường 12.
Cùng thời gian trên 1 bộ phận cỡ tiểu đoàn thọc sâu xuống Hạ Lào tạo dựng bàn đạp đứng chân cho lực lượng xuống sau.
Một sự việc bất ngờ xảy ra, có lợi cho ta. Ta phải thay đổi lại kế hoạch.
Ngày 20/12, Trần Văn Bình - Trung đoàn trưởng Trung đoàn 101 dẫn cán bộ trong trung đoàn đi khảo sát thực địa, chọn địa thế tổ chức phục kích thì chạm trán 1 toán địch đang bì bõm lội qua suôi. Trận "tao ngộ chiến" nổ ra và cũns kết thúc nhanh chóng. Ta bắt được 1 đại úy và 4 lính Âu Phi. Qua khai thác được biết tiểu đoàn Algérie và 1 đại đội pháo mới kéo đến lập căn cứ ở cầu Khăm He cùng với BM số 2 đến đặt P.C (Sở chỉ huy) ở cầu Kha Ma trên đường 12.
Thời cơ xuất hiện, trung đoàn điện xin Bộ chỉ huy cho chuyển từ phục kích sang tập kích tiêu diệt ngay địch trong lúc địch đứng chân chưa vững. Đề nghị được chấp thuận. Cán bộ trung đoàn phấn khởi náo nức hành quân, vừa đi vừa trao đổi kế hoạch tác chiến.
Toán trinh sát cùng 1 đại đội đi trước mở đường, đơn vị xuống đến đèo Phuắc thì gặp địch đã chốt trên 1 quả đồi thấp ven đường. Đại đội tổ chức tấn công ngay và cho 1 bộ phận nhỏ đánh bọc phía sau. chặn đường rút chạy vào rừng.
Địch ở Khăm He nghe tàn binh chạy về báo xuất hiện nhiều quân Việt Minh với súng to, súng nhỡ đang tiến về cứ điểm. Bọn chỉ huy hoảng sợ ra lệnh báo động, thúc quân sĩ đào công sự, dồn ra tuyến ngoài phòng ngự.
Khoảng nửa đêm, trung đoàn mới có 1 bộ phận tiếp cận mục tiêu. Mặc dầu số quân còn ít, lại bôn tập đường dài đã thấm mệt nhưng tất cả đều quyết tâm xông lên đánh địch, thực hiện kế hoạch, các mũi thọc sâu, đột kích liên tục, đã vượt qua hỏa lực cản đường của địch, thực hành chiến thuật "hoa nở" xuất sắc. Các tổ thọc sâu chiếm các chốt chống cự địch ở trung tâm rồi đánh tỏa ra xung quanh, phối hợp với các mùi đánh từ ngoài vào tạo thế vây diệt rất hiệu quả... Chỉ sau gần nửa giờ chiến đấu, toàn bộ tiểu đoàn Algérie bị tiêu diệt. Ta thu được khá nhiều vũ khí đạn, quân trang quân dụng và cả 4 khẩu pháo 105 ly nguvên vẹn cùng hàng ngàn đạn pháo. Sau này số pháo, đạn đã giúp đánh Điện Biên rất hiệu quả, kịp thời trong lúc mặt trận đang gặp rất nhiều khó khăn về đạn, về pháo.
Tảng sáng, 1 đại đội Âu Phi từ Banaphào lò dò xuống cứu viện đã lọt vào trận địa phục kích của ta nên dã bị diệt gọn. Thừa thắng đơn vị đã chuyển sang tấn công Khu Ma, cũng chỉ ít phút sau cả đơn vị đóng giữ nơi dây đã bị tiêu diệt, số lớn sống sót tản chạy vào rừng. Tàn binh chạy vào rừng sau nhiều ngày đói ăn, một số phải tìm đến bản làng trong vùng đầu hàng, xin ăn.
Cuộc chiến dấu ở khu vực này được coi như thắng lợi trọn vẹn. Chỉ với thời gian nửa ngày, 1 đêm đã tiêu diệt, tan rã 2 tiểu đoàn địch. Quân địch đóng giữ ở đèo Mụ Giạ - Banaphào - khu phòng thủ then chốt của cả vùng Trung Lào - thấy tàn binh chạy về với những tin tức khủng khiếp về lực lượng, về vũ khí đối phương đã làm bọn chỉ huy cũng như binh sĩ hết sức hoang mang, run sợ. Tuy chưa thấy mặt, chỉ mới nghe tiếng súng nổ liên hồi ở xa chúng đã bảo nhau kéo chạy. Đơn vị chuẩn bị công đồn, hành quân đến nơi thấy địch bỏ chạy nên chuyển sang truy kích. Một cuộc rượt bắt khá sôi động làm náo động cả vùng rừng già vốn xưa nay vẫn là nơi yên tĩnh, bình yên.
Trong các ngày 23 - 24/12 quân ta cùng bạn tấn công vào một loạt vị trí địch ở Lạc Sao - Căm Cớt, ở dọc theo đường 12. Các trận đánh diễn ra khá gọn, địch chống cự yếu ớt rồi đầu hàng hoặc bỏ chạy vào rừng. Ta tiến vào giải phóng Nhomarát - Thàkhét.
Như vậy toàn bộ tỉnh Khăm Muộn với diện tích khoảng trên 40 nghìn kilômét vuông đã được giải phóng hoàn toàn cùng hàng chục vạn dân thoát khỏi kìm kẹp của địch. Thắng lợi ròn rã vượt xa tính toán của ta.
Phòng tuyến Trung Lào tan vỡ làm Bộ chỉ huy địch vô cùng hoảng sợ, phải điều thêm quân cho những điểm còn lại ở Lào. |
|
|