Cựu chiến binh

“Cuộc chiến trên đầu nguồn sông Lũng

Năm 1962, Khi khoa điện-điện tử tàu biển (Trường Đại học Hàng hải) thành lập, Lê Xuân Khảm được mời làm giảng viên (khi đó anh đang là giảng viên khoa máy tàu biển). Cuối năm 1963, không khí thanh niên lên đường nhập ngũ sục sôi khắp nơi. Trường Đại học Hàng hải được phân bổ chỉ tiêu 30 sinh viên. Nhà trường lấy tinh thần xung phong. Thầy Khảm (lúc đó 22 tuổi) lấy máu viết đơn tình nguyện vào chiến trường miền Nam. Cùng với thầy giáo Trần Hạnh và 28 sinh viên, thầy giáo trẻ Lê Xuân Khảm khoác b

Quảng Ninh08/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1962, Khi khoa điện-điện tử tàu biển (Trường Đại học Hàng hải) thành lập, Lê Xuân Khảm được mời làm giảng viên (khi đó anh đang là giảng viên khoa máy tàu biển). Cuối năm 1963, không khí thanh niên lên đường nhập ngũ sục sôi khắp nơi. Trường Đại học Hàng hải được phân bổ chỉ tiêu 30 sinh viên. Nhà trường lấy tinh thần xung phong. Thầy Khảm (lúc đó 22 tuổi) lấy máu viết đơn tình nguyện vào chiến trường miền Nam. Cùng với thầy giáo Trần Hạnh và 28 sinh viên, thầy giáo trẻ Lê Xuân Khảm khoác ba lô lên đường. Ngày ấy, thanh niên luôn đặt lý tưởng lên hàng đầu, tiếp đó là sự nghiệp và cuối cùng mới là tình yêu. Vì thế mà tháng 3-1964 khi ra đi, anh không dám hẹn ước gì với người bạn gái, lặng lẽ ra đi, lặng lẽ cất sâu trong trái tim mình mối tình đầu trong sáng với cô bạn gái Trường Sư phạm Hải Phòng.

Lê Xuân Khảm được tuyển vào “Đội tàu không số” với nhiệm vụ cùng đồng đội vận chuyển vũ khí qua đường biển chi viện miền Nam. Tàu không số (mang mật số 69) được ngụy trang thành tàu nghiên cứu khoa học biển của nước ngoài. Trên tàu trang bị máy móc, thiết bị hiện đại nhưng chỉ là đồ giả, thực chất tàu chỉ có một máy chính và thước đo góc (gọi là xích-tăng) dùng đo góc độ chòm sao, mặt trời để xác định vị trí. Khi tàu vào đến gần Côn Đảo bị địch bất ngờ tấn công. Trận đánh không cân sức giữa một bên là Hạm đội 7 của Mỹ trang bị “vũ khí tận răng” với một bên là “tàu không số”, vũ khí thô sơ. Mặc dù vậy, các chiến sĩ trên tàu vẫn chiến đấu rất kiên cường với tâm thế nếu không thoát sẽ đánh chìm tàu, chấp nhận hy sinh để không bị lộ bí mật con đường vận tải trên biển. Giữa hai trận đánh là những giây phút tĩnh lặng đến ghê người. Giữa mênh mông sóng nước, trời và biển không có ranh giới, trên máy bay, dưới tàu chiến và bầu không khí đặc quánh mùi khói súng, khói bom, Lê Xuân Khảm nhớ da diết Hải Phòng, quê hương thứ hai của anh (Lê Xuân Khảm quê ở Thái Bình), nhớ cha mẹ, người thân, bạn bè, mái Trường Đại học Hàng hải và cô bạn gái chưa kịp hẹn ước...

Sau mấy ngày đêm quần nhau với địch, đến ngày 1-1-1967 tàu chạy đến đầu nguồn sông Lũng (tỉnh Cà Mau) thì thoát khỏi vòng vây của địch. Anh em trong đoàn người hy sinh, người mất tích, người bị thương, con tàu bị hư hỏng nặng. Lê Xuân Khảm cùng một số chiến sĩ còn lại gia nhập quân giải phóng, chiến đấu ở chiến trường U Minh, giành nhau với địch từng tấc đất giữa khu rừng đước ngập mặn bạt ngàn muỗi, dĩn nhiều như trấu. Gia đình, đơn vị cũ mất liên lạc với Khảm từ ngày đó. Ai cũng cho rằng anh đã hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn