cuộc đấu trí hành quân, bảo vệ bí mật tuyệt đối cho một chuyến hàng đặc biệt giữa lòng sông sương mù năm 1968
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, thế hệ thanh niên thời ấy lên đường với một tâm thế sẵn sàng xả thân cho khát vọng độc lập, tự do của dân tộc. Chàng thanh niên Hoàng Văn Nhi (sinh năm 1944) cũng mang theo tinh thần sục sôi ấy, lên đường nhập ngũ vào năm 1965 khi bước sang tuổi 21 – độ tuổi đẹp nhất của đời người. Suốt 10 năm ròng rã trong quân ngũ (1965 – 1975), ông đã trải qua bao gian khổ, từ những đêm dài hành quân xẻ dọc Trường Sơn cho đến những trận đánh ác liệt. Thế nhưng, câu chuyện đáng nhớ nhất và hoàn toàn khác biệt trong cuộc đời binh nghiệp của ông là một cuộc đấu trí hành quân, bảo vệ bí mật tuyệt đối cho một chuyến hàng đặc biệt giữa lòng sông sương mù năm 1968.
Năm 1968, cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân nổ ra, nhu cầu chi viện vũ khí và khí tài đặc biệt cho các lực lượng biệt động nội đô miền Nam trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Lúc bấy giờ, ông Hoàng Văn Nhi đang là một chiến sĩ dày dặn kinh nghiệm thuộc một đơn vị vận tải thủy, chốt giữ tại một căn cứ hậu phương chiến lược nằm dọc hệ thống sông ngòi chằng chịt vùng vĩ tuyến 17. Nhiệm vụ của tiểu đội ông là ngụy trang và vận chuyển một chiếc thuyền gỗ chở đầy khí tài mật – loại thuốc nổ đặc chủng và tài liệu chỉ đạo – vượt qua hệ thống đồn bốt kiểm soát dày đặc của địch để bàn giao cho trạm giao liên tiền phương.
Vào một đêm trung tuần tháng 10 năm ấy, sương mù từ biển và sông dâng lên dày đặc, bao phủ toàn bộ không gian khiến tầm nhìn xa chưa đầy hai mét. Đây là điều kiện lý tưởng để hành quân, nhưng cũng là thử thách cực đại vì lòng sông có rất nhiều bãi đá ngầm và dòng hải lưu chảy xiết. Tình thế trở nên vô cùng hiểm nghèo khi con thuyền vừa rời bến được vài hải lý thì bất ngờ tiếng động cơ của tàu tuần tra địch vang lên từ phía hạ lưu. Ánh đèn pha từ tàu địch quét loang loáng trên mặt nước, cắt đôi màn sương mù dày đặc.
Giữa lằn ranh sinh tử, nếu nổ súng đánh giáp lá cà, quân số mỏng của tiểu đội không những gặp nguy hiểm mà toàn bộ số khí tài mật sẽ bị lộ, làm ảnh hưởng đến cả một chiến dịch lớn trong nội đô. Giữa giây phút ngàn cân treo sợi tóc, ông Hoàng Văn Nhi liền đưa ra một quyết định táo bạo nhưng đầy mưu trí. Ông ra lệnh cho anh em lập tức tắt hoàn toàn động cơ thuyền, thả neo chìm để cố định thuyền ngay vào sát một rặng bần ngập nước ven bờ, tận dụng lớp lá cây làm màn ngụy trang tự nhiên.
Bản thân ông Nhi, bất chấp dòng nước sông mùa thu lạnh ngắt và chảy xiết, đã dũng cảm ngậm một ống thở bằng tre, bí mật lặn xuống nước. Ông dùng hai tay bám chặt vào phần lườn đáy thuyền, dùng chính sức lực của mình phối hợp cùng dòng nước để đẩy nhẹ mũi thuyền xoay theo hướng dòng chảy, tránh cho thân thuyền bị va đập vào các thân cây bần gây ra tiếng động lớn.
Tàu tuần tra của địch lầm lũi tiến lại gần, ánh đèn pha quét sát sạt qua mạn thuyền gỗ của ta. Dưới làn nước lạnh buốt, ông Nhi phải nín thở, gồng mình giữ chặt mạn thuyền suốt hơn 20 phút đồng hồ, mặc cho những đàn cá hoang và dòng nước xiết liên tục va đập vào người đau nhói. Bằng bản lĩnh kiên cường, ông và đồng đội đã hoàn toàn im lặng, biến con thuyền thành một khúc cây trôi nổi tự nhiên giữa rặng bần.
Không phát hiện ra dấu vết khả nghi, chiếc tàu tuần tra của địch từ từ quay bánh lái bỏ đi. Khi tiếng động cơ địch lịm hẳn trong màn sương, ông Nhi mới ngoi lên mặt nước, toàn thân đã tím tái vì lạnh nhưng nụ cười chiến thắng vẫn rạng rỡ trên môi. Ngay lập tức, tiểu đội lại tiếp tục nhổ neo, tận dụng dòng chảy đưa chuyến hàng đặc biệt cập bến giao liên an toàn và đúng giờ quy định.
Mùa xuân năm 1975, sau khi cùng đơn vị đi đến tận cùng chiến dịch, chứng kiến ngày đất nước hoàn toàn đại thắng, cựu chiến binh Hoàng Văn Nhi chính thức xuất ngũ trở về quê hương với quân hàm bảng vàng thành tích.
Rời xa màu áo lính, ông mang theo về cuộc sống đời thường chiếc ba lô bạc màu và một tinh thần mưu trí, dũng cảm của người chiến sĩ vận tải thủy năm xưa. Đối với ông, ký ức về đêm tĩnh lặng đối mặt với tử thần giữa lòng sông sương mù năm 1968 luôn là một kỷ niệm thanh xuân kiêu hãnh – một minh chứng cho thấy người lính không chỉ anh dũng trên trận địa súng đạn, mà còn vô cùng mưu trí, kiên cường để bảo vệ từng mạch máu chi viện bí mật của Tổ quốc



