Mẹ Việt Nam Anh hùng

Cuộc đấu trí trong phòng hỏi cung và lời đáp trả đanh thép của người mẹ vùng căn cứ

Câu chuyện khắc họa sự mưu trí, gan lì của má Lê Thị Năm khi rơi vào tay giặc. Bằng sự tỉnh táo phi thường, má đã đập tan đòn tâm lý chiến của kẻ thù trong phòng hỏi cung, kiên quyết bảo vệ bí mật việc tiếp tế lương thực cho bộ đội.

Tây Ninh14/06/2026Lưu Yến Nhi (Đoàn xã An Lục Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Má Lê Thị Năm (thường được mọi người gọi là bà Năm) sinh năm 1917 tại xã Hưng Lộc, huyện Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai. Quê hương của má vốn là một vùng căn cứ cách mạng nổi tiếng kiên cường, gắn liền với những địa danh đi vào lịch sử như rừng Bàu Hàm hay núi Sóc Lu. Những đồng chí từng được giao nhiệm vụ và từng ở tù chung với má đều vô cùng khâm phục, nhận xét má là một người có tính gan lì, thẳng thắn và không bao giờ sợ hy sinh. Bất kể tổ chức giao phó công việc khó khăn đến mấy, má cũng nỗ lực hoàn thành xuất sắc vì chỉ mong muốn làm được thật nhiều việc ích lợi cho cách mạng.Với những hoạt động tích cực của mình, má đã lọt vào tầm ngắm của địch và bị chúng bắt giữ để tra khảo. Trong phòng hỏi cung, bọn giặc đã giăng ra một đòn tâm lý thâm độc khi đưa cho má xem một bản khai mạo danh của những người cùng hoạt động. Chúng lớn tiếng đe dọa, buộc tội rằng có người đã khai điểm mặt má thường xuyên đem đường, gạo, sữa và cà phê vào tận trong rừng để tiếp tế cho bộ đội. Thừa biết đây chỉ là cái bẫy rẻ tiền của kẻ thù, má vô cùng tỉnh táo và dứt khoát bác bỏ mọi sự cáo buộc. Má điềm tĩnh trả lời thẳng thừng rằng người ta ghét mình nên mới khai bậy, chứ bản thân má chẳng hề tiếp tế cho ai và cũng hoàn toàn không biết bộ đội là gì.Thấy đòn cáo buộc không có tác dụng, tên sĩ quan hỏi cung bèn xuống giọng và chuyển sang chiến thuật vặn vẹo mưu mô hơn. Hắn cố tình hỏi gài bẫy rằng mấy hôm nay con trai của má lén về có ý định giết bọn chúng, lẽ nào một người mẹ như má lại không hề hay biết. Trước sự xảo quyệt đó, má Năm không một chút nao núng, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào mặt tên hỏi cung để đáp trả. Má dõng dạc nói: "Một mình con tôi thì làm sao giết nổi các ông", khiến tên ác ôn nghe xong phải cứng họng và hoàn toàn bất lực trước ý chí sắt đá của má. Trải qua bao thăng trầm lửa đạn, khi tuổi đã xế chiều và mang trên mình thương tật, má vẫn luôn tự hào mỗi khi ngước nhìn ba tấm Bằng Tổ quốc ghi công của các con được xếp ngay ngắn trên bàn thờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn