Khác

CUỘC ĐẤU TRÍ VỚI TÊN CÁO GIÀ KHMER ĐỎ

Đồng Tháp11/06/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phú Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phú Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CUỘC ĐẤU TRÍ VỚI TÊN CÁO GIÀ KHMER ĐỎ

***

Hồi ấy, vào năm 1986, người sĩ quan tình báo trẻ tuổi Nguyễn Chí Vịnh đã thực hiện được một số kế hoạch thành công tại Campuchia, được ông Ba Quốc tin tưởng. Một hôm, ông giao cho anh khai thác một tù binh Khmer Đỏ. Tù binh đồng bọn với hắn cho anh biết, hắn là thành viên của Đoàn cố vấn cho Pol Pot chỉ đạo diệt chủng, là kẻ giết người không ghê tay.

Sau một đợt làm việc dài và khó khăn, anh không khai thác được gì ở hắn. Lúc anh đang nghỉ ngơi tắm giặt thì đồng đội anh báo tin tên kia đập đầu tự tử. Anh vội chạy vào, thấy máu me tùm lum, anh bế hắn lên, gọi y tế đến cấp cứu. Sau đó báo lại ông Ba Quốc.

Ông hỏi ngay:

- Nó có chết không?

- Thưa không ạ!

- Cậu làm thế nào mà xảy ra chuyện đó?

- Thưa, cháu không làm gì cả, thậm chí còn đối xử tử tế với hắn, cháu chỉ buộc hắn phải nhận tội thôi.

- Cậu làm như thế thì làm gì nó chả đập đầu. Cậu để nó tuyệt vọng, nó không đập đầu mới lạ

Nghe ông nói, anh thấy mình sai. Anh hỏi:

- Thưa chú, cháu có phải đi nấu cơm không ạ!

Nấu cơm" là một hình phạt khi làm không đúng việc gì, phải xuống bếp nấu cơm mấy ngày để rút kinh nghiệm. Ông cố nhịn cười:

- Giờ cậu phải làm cho nó khoẻ lại, phải chăm sóc chu đáo nó, chứ nấu cơm nấu nước gì.

Đến khoảng 3-4 giờ sáng hôm sau thì hắn tỉnh lại. Anh mừng quá, pha sữa đưa hắn uống. Hắn thều thào:

- Tôi có được sống không?

Anh nói:

- Nhất định anh phải sống, anh còn có gia đình, chúng tôi rất nhân đạo…

Hắn nói:

- Tôi biết tôi có tội với Việt Nam, tôi xin nói hết.

Không có mặt ông Ba Quốc, anh lại mắc sai lầm lần thứ hai khi bảo hắn:

- Thôi anh đang mệt, nghỉ đi cho có sức, khi khoẻ hẳn ta sẽ làm việc sau.

Sau đó, anh bảo bác sĩ tiêm cho hắn một liều thuốc ngủ.

6 giờ 30 sáng, anh phấn khởi báo với ông Ba Quốc:

- Thưa chú, hắn đã tỉnh và nói xin khai rồi.

Ông hỏi:

- Nó khai thế nào?

- Cháu bảo hắn nghỉ cho khoẻ, rồi giao quân y tiêm thuốc ngủ để sáng dậy làm việc.

Ông ngơ ngác hỏi lại:

- Sao cơ?

Rồi giục anh phải vào ngay để xem hắn nói được câu nào không. Anh sốt ruột cho người dựng hắn dậy trước thuốc ngủ hết tác dụng. Bảo hắn khai, hắn nói:

- Tôi mệt lắm, cho tôi lúc khác đi.

Đến trưa, sau khi hắn ăn uống xong, anh bảo hắn khai thì hắn quanh co không khai. Anh báo cáo lại ông Ba Quốc, ông ngồi lắc đầu.

Ông nói:

Câu chuyện kết thúc tại đó, sau này tên Khmer Đỏ nguy hiểm kia đã được giải quyết theo cách khác...

Mãi 10 năm sau, anh mới mang chuyện ấm ức trong lòng nói với ông Ba Quốc. Ông nói với anh:

- Tôi quyết định để cậu làm việc đó nhưng thực sự tôi không hề muốn, nên rất phân vân. Với những gì tôi hiểu về cậu, tôi nghĩ cậu sẽ không dừng lại ở các cương vị của ngành Tình báo mà còn tiến cao hơn. Ngành này của chúng ta "bạc" lắm. Thủ đoạn của nó là để cậu nhận tiền, nhận tiền rồi nó sẽ dụ cậu nhận tiền nữa, rồi cài bẫy để ép cho đến khi cậu giúp nó vượt ngục. Tôi biết cậu không thể làm nổi vai ấy, nên gãy nửa chừng là phải thôi.

Rồi ông Ba Quốc lại chậm rãi:

- Cậu làm theo nhiệm vụ được giao, theo kịch bản rõ ràng, tất nhiên nó không thể khống chế được cậu. Nhưng còn sau này nữa, chỉ cần bọn chúng để lại một tấm hình tạo nghi ngờ cậu dính với tình báo của địch, khi ấy tôi không còn, những anh em biết việc có thể cũng không còn, thì ai làm chứng cho cậu, cậu sẽ cãi làm sao?

Nghe ông nói mà anh rùng mình, bất giác sởn da gà. Lúc đó anh mới hiểu vì sao ông Ba Quốc phải cử ngoại tuyến bám dày đặc tại nơi anh tiếp xúc với người phụ nữ kia. Không phải ông không tin anh. Ông không chỉ bảo vệ an toàn cho anh mà còn đề phòng những rủi ro có thể xảy ra với anh trong tương lai nữa./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn