CUỘC ĐẤU TRÍ VỚI TÊN "CÁO GIÀ" KHMER ĐỎ VÀ CÁI BẪY TRONG PHÒNG HỎI CUNG
rong nghề tình báo, chiến trường khốc liệt nhất đôi khi không có tiếng súng, mà nằm trọn trong bốn bức tường của phòng hỏi cung. Cuốn hồi ký "Người Thầy" của Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh đã hé lộ một cuộc đấu trí như thế. Một câu chuyện đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác khiến người đọc không thể dứt ra.Mọi chuyện bắt đầu khi Tình báo Quân đội ta tóm được một nhân vật cỡ bự: Một thành viên cộm cán thuộc Đoàn cố vấn chỉ đạo của Pol Pot. Nắm giữ trong đầu vô vàn bí mật chiến lược. Nhưng khi bị đưa vào phòng thẩm vấn, hắn thể hiện rõ bản chất của một con "cáo già". Dù dùng mọi biện pháp tra khảo, hắn vẫn ngoan cố, lạnh lùng khóa chặt miệng.Cuộc khai thác đi vào bế tắc. Nguyễn Chí Vịnh quyết định tăng cường áp lực, dồn ép đối tượng liên tục. Nhưng một biến cố kinh hoàng đã xảy ra! Cảm thấy bước đường cùng, tên tù binh bất ngờ lao mình... đập đầu vào tường tự tử. Máu tuôn lênh láng phòng giam. Tình huống nằm ngoài kịch bản khiến ông hoảng hốt. Sợ nhân chứng sống mang theo bí mật xuống mồ, anh lập tức bế hắn đi cấp cứu và trắng đêm túc trực giành lại mạng sống cho kẻ thù.Sáng hôm sau, nghe báo cáo sự việc, Thiếu tướng Ba Quốc (người thầy vĩ đại của Tình báo Việt Nam) sững lại rồi nghiêm khắc chỉ ra lỗi sai chí mạng của người học trò: "Cậu dồn như thế làm gì nó chả đập đầu! Vào đây 10 phần thì biết chết 11 phần, nhưng không một người nào mà không hy vọng dù chỉ là một phần triệu của sự sống. Thế mà cậu tước đoạt nốt hy vọng đó, để nó tuyệt vọng thì không đập đầu mới lạ!".Đến rạng sáng, tên tù binh tỉnh lại sau cơn bạo bệnh. Hắn thều thào hỏi một câu duy nhất: "Tôi có được sống không?". Nhận được cái gật đầu hứa hẹn, hắn ngoan ngoãn xin khai hết.Vui mừng tột độ vì vớ được vàng, nhưng lúc này, sự non nớt lại cất tiếng nói. Vì thương người và muốn đối tượng có sức khỏe tốt nhất để cung cấp lời khai, Nguyễn Chí Vịnh lại khuyên hắn nghỉ ngơi, thậm chí bảo bác sĩ... tiêm cho hắn một liều thuốc ngủ để sáng mai làm việc tiếp.6 giờ 30 phút sáng, ông Ba Quốc biết chuyện liền biến sắc, giục giã: "Vào ngay! Hỏi ngay xem nó có nói được câu nào không?".Nhưng đã quá muộn! Tên tù binh sau một giấc ngủ dài đã định hồn trở lại. Hắn nhìn vị sĩ quan, trơ tráo lật lọng: "Lúc đó tôi đau đầu quá, không tỉnh táo, giờ tôi không nhớ được đã nói gì".Lúc này, ông Ba mới thở dài, truyền lại một "bí kíp" xương máu: "Với loại địch cáo già, khi bị một cơn sốc sinh tử, nó có thể nói để níu kéo sự sống. Nhưng khi đã qua cơn sốc, tỉnh hồn lại rồi thì cậu đừng mong nó mở miệng dù có cạy răng". Sai lầm lớn nhất là đã cho kẻ thù thời gian để bọc lại lớp giáp tâm lý.Tưởng chừng bế tắc, nhưng tên cáo già bất ngờ tung chiêu hiểm. Hắn ủ rũ than nhớ nhà, nhờ Vịnh lén đến báo tin bình an cho vợ. Hắn dặn: "Ông đến bảo vợ tôi gửi một cây vàng... mang về đây thì cây vàng đó là thù lao của ông".Vị sĩ quan trẻ Nguyễn Chí Vịnh khấp khởi mừng thầm, cho rằng đối tượng đang tự đưa mình vào tròng. Nếu cầm vàng về, ta sẽ có bằng chứng kết tội hắn tội hối lộ cán bộ, từ đó dễ bề ép cung. Kế hoạch trót lọt, Vịnh đến nhà người vợ, lấy được một cây vàng cùng một cái bùa đeo cổ mang về phòng giam.Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy vàng, thái độ của tên tù binh thay đổi 180 độ! Trước đó, hắn khép nép xưng "ông - tôi", có lúc còn quỳ xuống xin ngụm nước. Còn bây giờ, hắn nhìn Vịnh với ánh mắt đắc ý của kẻ vừa câu được con cá lớn. Hắn vắt chân chữ ngũ, lên giọng kẻ cả bề trên: "Anh cầm đi!", "Anh cất hộ tôi cái dây chuyền này nhé!".Chưa hết, hắn ném thêm mồi nhử: "Giờ anh có muốn có nhiều tiền không? Lần sau anh đưa cho vợ tôi cái áo này... anh sẽ có 5 cây vàng". Bị sỉ nhục bởi thái độ trịch thượng của hắn, ông Vịnh điên tiết lao vào tẩn cho hắn một trận rồi bực tức quay về báo cáo ông Ba kế hoạch đã hỏng.Nghe xong toàn bộ câu chuyện, ông Ba Quốc mới lạnh lùng phân tích: "Nó dụ cậu làm nữa, nhận tiền nữa. Đến khi vào bẫy rồi, nó sẽ lấy đó làm bằng chứng tống tiền, ép cho đến khi cậu giúp được nó vượt ngục thì thôi!".Hoá ra, "một cây vàng" chưa bao giờ là mồi nhử của Tình báo ta, mà chính là "viên đạn bọc đường" của kẻ địch! Hắn dùng tiền để mua chuộc, biến người sĩ quan thành kẻ đồng lõa nhúng chàm, từ đó lật ngược thế cờ, khống chế lại chính người đang tra khảo mình.Câu chuyện khép lại như một gáo nước lạnh thức tỉnh: Nghề tình báo muôn vàn hiểm nguy, và đôi khi sự nhân nhượng, thiếu kinh nghiệm sẽ biến người đi săn trở thành con mồi lúc nào không hay.



