Cuộc Di Cư Của Triều Lý – Chiếu Dời Đô Về Đất Rồng Bay (1010)
Mùa xuân năm 1010, sau khi lên ngôi hoàng đế sáng lập ra vương triều Lý, Lý Công Uẩn (Lý Thái Tổ) nhận thấy vùng đất Hoa Lư (Ninh Bình) tuy hiểm trở nhưng chật hẹp, không đủ không gian để phát triển đất nước lâu dài.
Ông đã viết "Chiếu dời đô" (Thiên đô chiếu) để bày tỏ khát vọng chuyển kinh đô về thành Đại La (Hà Nội ngày nay). Trong chiếu, ông khẳng định đây là vùng đất "ở giữa khu vực trời đất, được cái thế rồng cuộn hổ ngồi... là nơi đô thành bậc nhất của đế vương muôn đời".
Mùa thu năm đó, đoàn thuyền ngự của nhà vua rời Hoa Lư xuôi dòng sông Hồng tiến về kinh đô mới. Tương truyền, khi thuyền vừa cập bến dưới chân thành Đại La, nhà vua chợt thấy một con rồng vàng hiện lên, bay vút lên trời cao. Coi đây là điềm lành tối hậu do trời đất ban tặng, Lý Thái Tổ liền đổi tên thành Đại La thành Thăng Long (Rồng bay lên).
Ý nghĩa: Quyết định dời đô của Lý Thái Tổ thể hiện một tầm nhìn chiến lược vĩ đại, mở ra thời kỳ phát triển rực rỡ của văn minh Đại Việt và đặt nền móng vững chắc cho thủ đô Hà Nội ngàn năm văn hiến.



