Thân nhân liệt sĩ, người có công

Cuộc đoàn tụ sau 47 năm từ một dòng tên trên bia mộ

Câu chuyện kể về hành trình gần nửa thế kỷ đi tìm hài cốt người anh liệt sĩ của một gia đình Hà Tĩnh.

Hà Tĩnh02/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phan Văn Hòa sinh ra trong một gia đình nghèo ở Hương Khê. Anh trai ông nhập ngũ năm 1971 khi mới ngoài hai mươi tuổi. Ngày lên đường, người anh để lại lời hứa sẽ trở về xây cho mẹ một căn nhà mới vì căn nhà tranh lúc ấy đã xuống cấp nghiêm trọng.

Năm 1973, gia đình nhận giấy báo tử với thông tin rất ít ỏi: hy sinh tại chiến trường miền Nam, chưa rõ nơi an táng. Từ đó, mẹ ông bắt đầu hành trình chờ đợi kéo dài gần hết cuộc đời.

Mỗi lần nghe tin ở đâu có thông tin về liệt sĩ chưa xác định danh tính, gia đình lại vay mượn tiền để đi tìm. Có chuyến đi kéo dài hàng tuần nhưng trở về vẫn chỉ là sự im lặng.

Mẹ ông luôn giữ chiếc áo cũ của con trai treo ở đầu giường. Bà nói nếu một ngày con trở về thì vẫn còn đồ của nó trong nhà.

Năm tháng trôi qua, cha mất, rồi mẹ cũng già yếu. Trước khi qua đời, bà chỉ nắm tay ông Hòa và dặn: “Nếu còn có thể, con hãy tìm anh về.”

Ông Hòa tiếp tục hành trình thay mẹ. Năm 2020, trong một lần đến nghĩa trang liệt sĩ ở miền Nam theo thông tin từ đồng đội cũ của anh trai, ông vô tình nhìn thấy một tấm bia có tên gần giống anh mình nhưng sai năm sinh.

Linh cảm thôi thúc ông ở lại kiểm tra hồ sơ lưu trữ. Sau nhiều ngày đối chiếu giấy tờ, ông phát hiện đây chính là anh trai mình do sai sót trong quá trình ghi chép.

Khi đứng trước phần mộ anh sau 47 năm thất lạc, ông bật khóc như một đứa trẻ. Ông nói khoảnh khắc đó ông cảm giác như đã hoàn thành lời hứa với mẹ.

Ngày đưa hài cốt anh trai về quê, cả làng ra đón. Trên bàn thờ gia đình, chiếc áo cũ của mẹ vẫn được đặt cạnh di ảnh. Ông Hòa nói gia đình mình đã chờ ngày ấy gần nửa thế kỷ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn