Cuộc đời
Trong sâu thẳm của cuộc đời, ông Thu cứ dằn vặt, day dứt mãi
Trong sâu thẳm của cuộc đời, ông Thu cứ dằn vặt, day dứt mãi. Ông ước ao có một lần gặp lại người chỉ huy cũ để nói cho đồng đội hiểu. Tấm lòng của ông vẫn hướng về cách mạng thật là trinh bạch, trong sáng, vẫn vằng vặc như ánh sao khuê. Ông vẫn tuyệt đối trung thành với cách mạng, với Cụ Hồ. Nhưng cái thế của ông như con cá bị mắc kẹt ở trong lờ. Biết làm gì đối với con người khi đã bị cụt mất hai chân. Ông chặc lưỡi: “Thôi thì phóng lao phải theo lao”. Ông đã trót ăn tiền lương hưu của chính phủ Pháp rồi. Suốt cuộc đời ông đã không làm gì tổn hại cho cách mạng cả. Có lúc ông ước ao mình được chết đi như ông Vơn sau tiếng bom nổ trên Truông Mòn năm ấy. Vào đây chiều chiều đi xe lăn ra cầu Tràng Tiền ngắm cảnh hoàng hôn trên dòng sông Hương tĩnh lặng ông lại thẩn thờ nhớ con sông Gianh quê ông da diết. Đời người như một dòng sông cứ trôi miên man ngày này qua tháng khác. Ông nhìn mãi xuống dòng sông. Dòng sông của chiến tranh thật là khủng khiếp. Người bên này, bên kia, giành giật, bắn giết lẫn nhau, máu chảy, đầu rơi, bao phận người đã ngã xuống vì nó. Sông ơi! Ngay trên mảnh đất miền Trung eo thắt như cái cổ chày này đã có biết bao hòn vọng phu, hóa đá chờ chồng, có bao người con chờ cha, gia đình li tán. Cái án là kẻ phản bội đeo đẳng trong suốt cuộc đời ông Thu. Cái con người cứng rắn, mạnh mẽ như ông bây giờ cũng trở nên yếu đuối. Ông cũng không biết tự bao giờ ông trở nên con người đa sầu đa cảm. Có lẽ những năm tháng cô đơn sống nơi đất khách quê người đã làm ông trở nên mong manh dễ vỡ.



