Bài viết

cuộc đời bà lại gắn với một mặt trận khác – mặt trận lao động,

Sinh ra tại A Ngo – La Lay, ông Hồ Văn Một trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn chìm sâu trong ách chiến tranh. Không trực tiếp cầm súng nơi tiền tuyến, nhưng cuộc đời bà lại gắn với một mặt trận khác – mặt trận lao động, sản xuất và nuôi dưỡng cách mạng – âm thầm mà bền bỉ suốt hơn một thập kỷ ròng rã.

Quảng Trị07/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra tại A Ngo – La Lay, ông Hồ Văn Một trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn chìm sâu trong ách chiến tranh. Không trực tiếp cầm súng nơi tiền tuyến, nhưng cuộc đời bà lại gắn với một mặt trận khác – mặt trận lao động, sản xuất và nuôi dưỡng cách mạng – âm thầm mà bền bỉ suốt hơn một thập kỷ ròng rã.

Năm 1958, khi tuổi đời còn rất trẻ, bà tham gia công tác tại Trại Sản xuất Khu ủy Tỉnh Quảng Trị, thuộc Quân khu 4. Từ đó đến năm 1970, 12 năm liên tục, bà gắn bó với nương rẫy, rừng sâu, kho lương, bếp ăn… nơi mỗi hạt lúa, củ sắn đều được đánh đổi bằng mồ hôi, thậm chí cả máu và nước mắt. Trong điều kiện thiếu thốn trăm bề, bom đạn luôn rình rập, lao động sản xuất không chỉ là sinh kế mà còn là nhiệm vụ chính trị đặc biệt quan trọng.

Những ngày mở rẫy giữa rừng sâu, những đêm canh kho lương trong tiếng máy bay gầm rú, bà Hồ Văn Một cùng đồng đội vẫn kiên gan bám trụ. Với bà, giữ được lương thực cho cơ quan Khu ủy, bảo đảm bữa ăn cho cán bộ, chiến sĩ chính là giữ cho ngọn lửa kháng chiến không bao giờ tắt. Không khẩu hiệu, không chiến công được xướng tên, nhưng sự bền bỉ, nhẫn nại và trách nhiệm của bà đã góp phần xây dựng hậu phương vững chắc cho tiền tuyến.

Sau ngày hòa bình, bà trở về với cuộc sống đời thường, tiếp tục là người giản dị, cần cù của bản làng A Ngo. Nhưng mười hai năm thời hoa lửa ấy đã trở thành dấu ấn sâu đậm, là minh chứng sống động cho sự hy sinh thầm lặng của những con người “không ra trận mà vẫn là chiến sĩ”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn