Cựu chiến binh

Cuộc đời bình dị mà kiên cường của ông Nguyễn Tuấn Chiến (MNTPI)

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những con người không ồn ào, không phô trương, nhưng cuộc đời của họ lại lặng lẽ tỏa sáng như những bông hoa giữa thời hoa lửa. Ông Nguyễn Tuấn Chiến, sinh năm 1950, quê tại xã Điềm Thụy, tỉnh Thái Nguyên, là một người như thế. Sinh ra trong một gia đình thuần nông, tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng, với những ngày tháng còn nhiều thiếu thốn. Sau Cách mạng Tháng Tám, đất nước dần bước vào giai đoạn mới, ông được gia đình chăm lo cho ăn học, nuôi dưỡng ước mơ và lòng yêu nước từ những điều giản dị nhất. Dù cuộc sống còn khó khăn, nhưng ý chí vươn lên và tinh thần trách nhiệm với quê hương đã sớm hình thành trong con người ông. Năm 1968, khi vừa tròn mười tám tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ, tham gia kháng chiến chống Mỹ tại chiến trường miền Nam. Những năm tháng nơi chiến trường là quãng thời gian không thể nào quên trong cuộc đời ông – nơi có gian khổ, hy sinh nhưng cũng đầy tình đồng đội và lý tưởng cao đẹp. Ông đã cùng đồng đội vượt qua biết bao bom đạn, thiếu thốn, luôn giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Năm 1972, trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương. Vết thương ấy không chỉ để lại dấu ấn trên cơ thể mà còn là minh chứng cho những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ và anh dũng. Sau đó, ông được giám định thương tật và được hưởng chế độ thương binh hạng 4/4. Dù mang trong mình thương tật, ông vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, không ngừng vươn lên trong cuộc sống. Đất nước thống nhất, tháng 12 năm 1976, ông chuyển ngành công tác tại Viện kiểm sát tỉnh Thái Nguyên. Ở môi trường mới, ông luôn nỗ lực hoàn thành tốt nhiệm vụ, đem tinh thần kỷ luật và trách nhiệm của người lính vào công việc. Dù không còn ở chiến trường, ông vẫn tiếp tục cống hiến bằng một cách khác – góp phần xây dựng quê hương trong thời bình. Đến năm 1983, do sức khỏe giảm sút, ông xin nghỉ chế độ mất sức và trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống lao động sản xuất. Trở lại với ruộng đồng, ông không nề hà

Thái Nguyên31/07/2026Phường Vạn Xuân (Phường Vạn Xuân)11 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cuộc đời bình dị mà kiên cường của ông Nguyễn Tuấn Chiến (MNTPI)

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những con người không ồn ào, không phô trương, nhưng cuộc đời của họ lại lặng lẽ tỏa sáng như những bông hoa giữa thời hoa lửa. Ông Nguyễn Tuấn Chiến, sinh năm 1950, quê tại xã Điềm Thụy, tỉnh Thái Nguyên, là một người như thế.

Sinh ra trong một gia đình thuần nông, tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng, với những ngày tháng còn nhiều thiếu thốn. Sau Cách mạng Tháng Tám, đất nước dần bước vào giai đoạn mới, ông được gia đình chăm lo cho ăn học, nuôi dưỡng ước mơ và lòng yêu nước từ những điều giản dị nhất. Dù cuộc sống còn khó khăn, nhưng ý chí vươn lên và tinh thần trách nhiệm với quê hương đã sớm hình thành trong con người ông.

Năm 1968, khi vừa tròn mười tám tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ, tham gia kháng chiến chống Mỹ tại chiến trường miền Nam. Những năm tháng nơi chiến trường là quãng thời gian không thể nào quên trong cuộc đời ông – nơi có gian khổ, hy sinh nhưng cũng đầy tình đồng đội và lý tưởng cao đẹp. Ông đã cùng đồng đội vượt qua biết bao bom đạn, thiếu thốn, luôn giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

bố c cúc.jpg

Năm 1972, trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương. Vết thương ấy không chỉ để lại dấu ấn trên cơ thể mà còn là minh chứng cho những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ và anh dũng. Sau đó, ông được giám định thương tật và được hưởng chế độ thương binh hạng 4/4. Dù mang trong mình thương tật, ông vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, không ngừng vươn lên trong cuộc sống.

Đất nước thống nhất, tháng 12 năm 1976, ông chuyển ngành công tác tại Viện kiểm sát tỉnh Thái Nguyên. Ở môi trường mới, ông luôn nỗ lực hoàn thành tốt nhiệm vụ, đem tinh thần kỷ luật và trách nhiệm của người lính vào công việc. Dù không còn ở chiến trường, ông vẫn tiếp tục cống hiến bằng một cách khác – góp phần xây dựng quê hương trong thời bình.

Đến năm 1983, do sức khỏe giảm sút, ông xin nghỉ chế độ mất sức và trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống lao động sản xuất. Trở lại với ruộng đồng, ông không nề hà vất vả, chăm chỉ làm ăn, xây dựng cuộc sống gia đình ổn định. Không chỉ vậy, ông còn tích cực tham gia các hoạt động của địa phương, là thành viên của Ban công tác Mặt trận và Hội Cựu chiến binh tại xóm Ngói, xã Điềm Thụy.

Trong cuộc sống thường ngày, ông luôn là người gương mẫu, đi đầu trong các phong trào của địa phương. Là một Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, ông nghiêm túc chấp hành chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, cũng như các quy định của địa phương. Ông sống chan hòa, gần gũi, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh, được bà con tin yêu, quý trọng.

Những đóng góp thầm lặng nhưng bền bỉ của ông đã được ghi nhận bằng Kỷ niệm chương của Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Đó không chỉ là phần thưởng, mà còn là sự trân trọng dành cho một cuộc đời đã cống hiến không ngừng nghỉ.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, ông vẫn giữ cho mình nếp sống giản dị, chân thành. Câu chuyện cuộc đời ông – từ một người lính bước ra từ thời hoa lửa đến một người nông dân, một cán bộ tận tụy và một công dân gương mẫu – là minh chứng sống động cho tinh thần kiên cường, bền bỉ của con người Việt Nam.

“Thời hoa lửa” đã qua, nhưng những con người như ông Nguyễn Tuấn Chiến vẫn luôn là những bông hoa đẹp, âm thầm tỏa hương trong cuộc sống hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn