“CUỘC ĐỜI CÁCH MẠNG-LÝ TƯỞNG SỐNG CỦA VÕ CHÍ CÔNG”
“CUỘC ĐỜI CÁCH MẠNG-LÝ TƯỞNG SỐNG CỦA VÕ CHÍ CÔNG”
Cuộc đời cách mạng của Võ Chí Công đã được nhiều thế hệ nhắc đến như một bản anh hùng ca, nhưng bên cạnh những năm tháng lãnh đạo đất nước, ông còn để lại dấu ấn sâu đậm bởi chính sự giản dị và đời sống thường ngày của mình.
Sinh năm 1912 tại xã Tam Xuân, thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam, tên thật là Võ Toàn, ông sớm giác ngộ cách mạng từ những năm 1930. Năm 1935, ông gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương; chỉ một năm sau đã trở thành Bí thư Chi bộ Đảng, rồi lần lượt giữ các trọng trách Bí thư Huyện ủy (1939), Bí thư lâm thời Tỉnh ủy Quảng Nam (1940). Từ năm 1940 đến 1942, ông phụ trách xây dựng cơ sở cách mạng ở Nam Trung Bộ, bị thực dân Pháp bắt giam tại Buôn Ma Thuột. Ra tù tháng 3/1945, ông lập tức tham gia chuẩn bị khởi nghĩa và trở thành Trưởng ban khởi nghĩa giành chính quyền ở Quảng Nam – Đà Nẵng trong Cách mạng Tháng Tám.
Trong kháng chiến chống Mỹ, ông là Phó Bí thư Trung ương Cục miền Nam, Bí thư Khu ủy Khu V, Chính ủy Quân khu V. Ông nổi bật với quyết định ủng hộ khởi nghĩa Trà Bồng (1959), mở đầu cao trào cách mạng ở miền Nam. Sau chiến thắng Buôn Ma Thuột (1975), chính ông đã đề nghị Bộ Chính trị mở chiến dịch đánh thẳng vào Đà Nẵng – một quyết định chiến lược góp phần giải phóng miền Nam. Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục giữ nhiều trọng trách: Bộ trưởng Thủy sản, Bộ trưởng Nông nghiệp, Phó Thủ tướng Chính phủ, và đặc biệt là Chủ tịch Hội đồng Nhà nước (1987–1992). Trên cương vị này, ông đã kiên trì đấu tranh cho Chỉ thị 100 và Nghị quyết 10, mở đường cho công cuộc Đổi Mới trong nông nghiệp, giải phóng sức sản xuất, góp phần thay đổi cả nền kinh tế và xã hội.
Thế nhưng, điều khiến nhân dân kính trọng ông không chỉ là những chiến công hay quyết sách lớn, mà còn là cuộc sống đời thường giản dị. Dù từng giữ những chức vụ cao nhất của Nhà nước, ông vẫn chọn cho mình cách sống mộc mạc như bao người dân quê. Bộ quần áo nâu, đôi dép cao su, căn nhà nhỏ ở Quảng Nam – tất cả đều phản ánh một nhân cách lớn nhưng không xa cách. Ông thường tự tay chăm sóc vườn cây, trồng rau, nuôi gà, coi đó là niềm vui giản dị sau những giờ làm việc căng thẳng.
Ông đặc biệt gần gũi với nhân dân. Người dân Quảng Nam vẫn nhớ hình ảnh một vị lãnh đạo cao cấp nhưng dễ bắt chuyện, luôn hỏi thăm đời sống của họ như một người hàng xóm thân tình. Ông thường ngồi uống trà, trò chuyện với bà con, lắng nghe những tâm tư, nguyện vọng của họ. Với con cháu, ông nghiêm khắc nhưng đầy tình thương, luôn nhắc nhở phải sống ngay thẳng, không được lợi dụng chức quyền, phải giữ đạo lý làm người.
Trong những buổi tối yên tĩnh, ông thích đọc sách, ghi chép lại những suy nghĩ về công việc, về cách làm sao để nông dân có cuộc sống tốt hơn. Ông quan niệm rằng: “Làm lãnh đạo phải hiểu dân, sống như dân thì mới biết dân cần gì.” Chính sự gắn bó với đời sống thường ngày ấy đã giúp ông có những quyết định mang tính đột phá trong nông nghiệp, mở đường cho công cuộc đổi mới.
Cuộc sống đời thường của Võ Chí Công là minh chứng cho một nhân cách lớn: giản dị, gần gũi, thanh liêm và luôn hướng về nhân dân. Ông không chỉ là nhà lãnh đạo kiệt xuất trong lịch sử, mà còn là tấm gương sáng về lối sống mộc mạc, chân thành, để lại bài học sâu sắc cho thế hệ sau: càng ở vị trí cao, càng phải sống giản dị và gắn bó với nhân dân.
Ngày nay, tên ông được đặt cho nhiều công trình: đường Võ Chí Công ở Đà Nẵng, Hà Nội; Trường THPT Võ Chí Công tại Ngũ Hành Sơn; và Khu lưu niệm Võ Chí Công ở Quảng Nam – nơi lưu giữ ký ức về một con người đã dành cả đời cho cách mạng và nhân dân.


