Cuộc đời chú Thanh Bình là một bản anh hùng ca lặng thầm – không ồn ào, không phô trương – nhưng sâu lắng và bền bỉ theo năm tháng
Ở làng quê tôi, có một người cựu chiến binh mà mỗi khi nhắc đến, ai cũng dành trọn sự kính trọng đó là chú Thanh Bình, người đã dành phần lớn tuổi xuân của mình để bảo vệ tổ quốc trong những năm tháng cam go nhất. Ngôi nhà nhỏ của chú nằm bên dòng sông Kiến Giang , nơi buổi chiều sóng vỗ vào bờ như tiếng gọi của ký ức xa xăm. Mỗi lần bước ngang qua, tôi lại nhìn thấy dáng người rắn rỏi của chú, tấm lưng thẳng và đôi mắt luôn nhìn xa khơi, như thể trái tim chú vẫn còn neo lại ở nơi tiền tiêu của tổ quốc.
Thời trai trẻ, khi tuổi đời còn xanh và những ước mơ riêng còn dang dở, chú Thanh Bình, người con của xóm 6, thôn Thượng Phong, xã Phong Thủy, huyện Lệ Thủy, Tỉnh Quảng Trị đã lặng lẽ khoác lên mình bộ quân phục màu xanh của người lính Cụ Hồ, rời xa ba mẹ và cô gái nhỏ bên giếng làng, rời xa mái nhà thân yêu, rời xa ruộng đồng quê hương để lên đường nhập ngũ. Đó là những năm tháng mà Tổ quốc gọi, lịch sử gọi, và người thanh niên làng quê ấy đã sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho nghĩa vụ thiêng liêng.
Theo tiếng gọi của nhiệm vụ quốc tế cao cả, đơn vị của chú được giao nhiệm vụ sang đất nước bạn Căm-pu-chia, tham gia chiến đấu đánh đuổi tàn quân Pôn Pốt, góp phần giải phóng nhân dân bạn khỏi họa diệt chủng, mang lại sự sống, hòa bình và tương lai cho một dân tộc láng giềng. Những cánh rừng rậm hoang vu, những con đường biên giới đầy nắng gió và hiểm nguy đã in dấu chân của người lính Việt Nam trong suốt những năm tháng gian khổ ấy.
Chiến tranh nơi đất bạn không chỉ khốc liệt bởi bom đạn mà còn bởi những bãi mìn chết chóc được địch gài dày đặc khắp các trục đường và trận địa. Mỗi bước hành quân là một lần đối mặt với tử thần, mỗi trận đánh là một cuộc thử thách sinh tử. Nhưng người lính quê Phong Thủy vẫn kiên cường tiến bước, bởi trong tim chú luôn cháy bỏng một niềm tin: chiến đấu để nhân dân bạn được sống trong yên bình, để tình hữu nghị giữa hai dân tộc Việt Nam – Căm-pu-chia mãi mãi bền chặt.
Trong chiến dịch cuối cùng, trước khi Quân đội ta rút về nước, đơn vị của chú Thanh Bình tham gia trận đánh chiếm một căn cứ quan trọng của địch trên khu vực biên giới giữa Cam-pu-chia và Thái Lan. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Giữa khói lửa mịt mù, khi đang làm nhiệm vụ, chú không may giẫm phải một quả mìn còn sót lại từ chiến tranh. Vụ nổ dữ dội đã cướp đi chân trái của chú, để lại nỗi đau thể xác không gì bù đắp được.
Chú ngã xuống, nhưng không gục ngã. Máu của chú thấm vào mảnh đất biên cương xa lạ, trở thành một phần của hòa bình nơi đất bạn. Ngày chiến tranh kết thúc, chú trở về quê hương Thượng Phong – Phong Thủy với thân thể không còn lành lặn, nhưng tinh thần người lính thì vẫn nguyên vẹn như ngày đầu nhập ngũ.
Hôm nay, giữa cuộc sống thanh bình của làng quê Lệ Thủy, bước chân của chú Thanh Bình không còn trọn vẹn. Nhưng chính dấu chân không trọn vẹn ấy lại trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Đó là dấu chân của sự hy sinh, của lòng dũng cảm, của nghĩa tình quốc tế cao cả. Cuộc đời chú là một bản anh hùng ca lặng thầm – không ồn ào, không phô trương – nhưng sâu lắng và bền bỉ theo năm tháng.
Xin nghiêng mình tri ân cựu chiến binh Thanh Bình, người con của xóm 6, thôn Thượng Phong, xã Phong Thủy, huyện Lệ Thủy – người đã gửi lại một phần thân thể nơi chiến trường xa, để Tổ quốc hôm nay được yên bình, để tình nghĩa giữa các dân tộc mãi mãi xanh bền.



