Cựu chiến binh

Cuộc đời của cựu chiến binh Trần Văn Thuận

Trần Văn Thuận – một người lính từng tham gia kháng chiến chống Mỹ, chiến đấu ở Trường Sơn, Lào, Campuchia và biên giới Tây Nam. Ông đã trải qua nhiều gian khổ, mất mát nhưng luôn giữ tinh thần kiên cường, yêu nước và sống giản dị, khiêm nhường. Sau chiến tranh, ông trở về quê hương, trở thành người chồng, người cha mẫu mực và tiếp tục tham gia các hoạt động nghĩa tình của cựu chiến binh. Qua câu chuyện về ông, tác giả bày tỏ lòng biết ơn thế hệ đi trước, đồng thời nhắc nhở thế hệ trẻ phải sống

Ninh Bình17/05/2026Mai Yến Nhi (Trường THPT Trực Ninh B)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cuộc đời của cựu chiến binh Trần Văn Thuận

Có những con người không cần khoác lên mình ánh hào quang vẫn khiến người khác kính phục suốt cả cuộc đời. Với tôi, ông ngoại chính là một người như thế. Ông không chỉ là người thân yêu trong gia đình mà còn là một người lính từng đi qua chiến tranh, mang theo cả tuổi trẻ và máu xương để góp phần bảo vệ Tổ quốc. Ông chính là tấm gương để thế hệ chúng tôi soi vào, học cách sống có trách nhiệm, biết yêu thương và biết trân trọng hòa bình hôm nay. Ông tôi là Trần Văn Thuận, quê ở xã Minh Thái, tỉnh Ninh Bình. Ngày 25/4/1970, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh chống Mỹ, ông đã xung phong nhập ngũ. Ông thuộc Sư đoàn 470, Đoàn 559 - Bộ Tư lệnh Trường Sơn, đơn vị gắn liên với tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Từ năm 1970 đến năm 1991, ông đã trải qua nhiều năm tháng chiến đấu gian khổ. Không chỉ tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông còn làm nhiệm vụ quốc tế trên đất nước Lào, phục vụ chiến đấu ở biên giới Tây Nam và Campuchia. Đó là những năm tháng mà người lính phải đối mặt với bom đạn, bệnh tật và cả sự sống chết chỉ trong gang tấc. Tôi hình dung được năm tháng gian khổ qua lời kể của ông. Có những đêm hành quân xuyên rừng, bom nổ rung chuyển cả núi đồi. Có lúc đồng đội vừa còn trò chuyện bên nhau, chỉ sau một trận bom đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, những người lính vẫn không lùi bước. Họ chiến đấu bằng lòng yêu nước, bằmg khát vọng giành lại độc lập cho dân tộc. Những trận chiến khốc liệt để lại mất mát tinh thần và cả những vết thương theo ông cả cuộc đời. Những vết sẹo hằn trên cơ thể ông là minh chứng cho một thời hoa lửa đầy đau thương nhưng vô cùng oanh liệt. Thế nhưng điều khiến tôi cảm phục nhất là ông chưa bao giờ kể về mình như một anh hùng. Ông luôn sống giản dị, khiêm nhường và lặng lẽ như bao người cha, người ông khác. Ngày đất nước hòa bình, ông trở về quê hương, trở về với đời thường, với gia đình thân yêu, nơi có vợ và các con đang mong ngóng ông từng ngày và ông tiếp tục sống đẹp.

Ngày đất nước hòa bình, ông trở về quê hương, trở về với đời thường, với gia đình thân yêu, nơi có vợ và các con đang mong ngóng ông từng ngày và ông tiếp tục sống đẹp như chính phẩm chất của người lính Cụ Hồ năm xưa. Ông trở thành một người chồng thủy chung, một người cha mẫu mực và một người ông vô cùng yêu thương con cháu. Môi dịp gặp lại đồng đội cũ hay trong những ngày lễ lớn của đất nước, ông thường viết những dòng hồi tưởng về một thời chiến đấu gian khổ. Trong từng câu chuyện của ông có hình bóng của những người đồng đội đã hy sinh nơi rừng núi Trường Sơn. Có những câu chuyện khiến người nghe lặng đi vì xúc động. Tôi nhớ có lần nhìn ông ngồi thật lâu trước tấm ảnh cũ chụp cùng đồng đội. Ánh mắt ông trầm ngâm nhưng chan chứa tình cảm. Khi ấy tôi hiểu rằng chiễn tranh dù đã qua đi rất lâu nhưng ký ức về những năm tháng ấy sẽ mãi còn trong trái tim người lính. Điều đáng quý nhất ớ ông chính là tinh thân mạnh mẽ và lòng yêu thương. Ông đi qua chiến tranh ác liệt nhưng trái tim vẫn đầy ấm áp. Ông luôn giữ vững nếp sống kỉ cương, lành mạnh, sống nhân hậu, chân thành luôn giúp đỡ mọi người xung quanh. Ông dạy con cháu phải biết sống tử tế biết yêu quê hương đất nước và biết trân trọng công lao của các thế hệ cha anh. Nhờ có những người lính như ông mà hôm nay chúng tôi được sống trong hòa bình, được học tập dưới mái trường yên bình, được theo đuổ những ước mơ của mình. Tôi hiếu răng hòa bình hôm nay đã được đánh đổ bằng biết bao máu xương và tuổi trẻ của lớp người đi trước. Vì thế, thế hệ trẻ chúng tôi cần phải sống có trách nhiệm hơn: chăm ch học tập, rèn luyện đạo đức, biết yêu thương gia đình và cống hiến cho x hội. Đó cũng chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh vì Tổ quốc. Ông ngoại tôi không xuất hiện trên sách báo hay những trang sử hàc hùng của dân tộc, nhưng trong lòng mọi người, gia đình và con cháu, ông mãi là một người anh hùng. Ông là niềm tự hào của cả gia đình, là ngọn lửa âm thâm truyền cho chúng tôi nghị lực sống, lòng yêu nước và niêm tin vàc cuộc đời.

Tôi nhớ có lần nhìn ông ngôi thật lâu trước tấm ảnh cũ chụp cùng đồng đội. Ánh mắt ông trầm ngâm nhưng chan chứa tình cảm. Khi ấy tôi hiểu rằng chiến tranh dù đã qua đi rất lâu nhưng ký ức về những năm tháng ấy sẽ mãi còn trong trái tim người lính. Điều đáng quý nhất ở ông chính là tinh thần mạnh mẽ và lòng yêu thương. Ông đi qua chiến tranh ác liệt nhưng trái tim vẫn đầy ấm áp. Ông luôn giữ vững nếp sống kỉ cương, lành mạnh, sống nhân hậu, chân thành, luôn giúp đỡ mọi người xung quanh. Ông dạy con cháu phải biết sống tử tế, biết yêu quê hương đất nước và biết trân trọng công lao của các thế hệ cha anh. Nhờ có những người lính như ông mà hôm nay chúng tôi được sống trong hòa bình, được học tập dưới mái trường yên bình, được theo đuối những ước mơ của mình. Tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao máu xương và tuổi trẻ của lớp người đi trước. Vì thế, thế hệ trẻ chúng tôi cân phải sống có trách nhiệm hơn: chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, biết yêu thương gia đình và cống hiến cho xã hội. Đó cũng chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh vì Tổ quốc. Ông ngoại tôi không xuất hiện trên sách báo hay những trang sử hào hùng của dân tộc, nhưng trong lòng mọi người, gia đình và con cháu, ông mãi là một người anh hùng. Ông là niêm tự hào của cả gia đình, là ngọn lửa âm thầm truyền cho chúng tôi nghị lực sống, lòng yêu nước và niềm tin vào cuộc đời. Về với đời thường nhưng ngọn lửa của người lính Bộ đội Cụ Hồ năm xưa vẫn luôn cháy mãnh liệt trong ông. Dù đã nghỉ hưu, ông vẫn tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh, Hội quân nhân và Hội Truyên thông Trường Sơn. Với ông, được gặp gỡ đông đội, cùng tham gia các hoạt động nghĩa tình, cùng ôn lại những năm tháng chiến đấu gian khổ không chỉ là niềm vui mà còn là một điều thiêng liêng và ý nghĩa. Ông và đồng đội luôn tâm niệm rằng người lính khi trở về đời thường vẫn phải tiếp tục cống hiến cho quê hương bằng tinh thần trách nhiệm, sự gương mẫu và lòng yêu nước. Chính những việc làm lặng lẽ ấy đã góp phần gìn giữ tình đồng chí, tiếp thêm ngọn lửa truyền thống cho thế hệ trẻ hôm nay và góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, phát triển hơn. Câu chuyện về ông sẽ luôn nhắc nhở tôi rằng: có một thế hệ đã dũng cảm cống hiến đế thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình và hạnh phúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn