Bài viết

“ Cuộc đời của ông nội tôi “

Ninh Bình18/05/2026Đỗ Thị Bảo Ngọc (11A11 THPT Xuân Trường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những câu chuyện mà tôi được nghe kể bởi người lớn không chỉ là vấn đề về gia đình , về việc giáo dục , là con những mảnh chuyện đầy hào hùng của ông cha ta. Vì bởi ông tôi nội tôi là một cựu chiến binh hào hùng , ông là người góp phần tạo lên trang sử của nước ta . Bởi sự nhìn nhận thực tế của bác Nghĩa - là người cháu gái của ông ,kiêm người bác dẫn lối cho tôi vào bộ phim cuộc đời của chính ông . Vì khi nghe câu chuyện do bác kể tôi đã vô cùng ấn tượng và cũng một phần là do phong trào “ Những câu chuyện thời hoa lửa “ do nhà trường tổ chức cho lên mới được phô bày sự tự hào của mình cho chính ông nội của mình .

Ông tôi tên Đỗ Văn Thanh , ông sinh vào năm 1930 và mất vào năm 2012 -khi tôi mới được ba tuổi ,ông là người con thứ tư trong nhà , trên ông có một người chị cả và hai người anh trai , sau ông là hai người trai và một cô em gái út . Cả gia đình ông đều theo đảng theo nước không một ai là không muốn dành lại độc lập cho chính nước nhà của mình . Ông làm một công việc mà bác Nghĩa kể cho tôi dường như trong lí lịch của ông cũng không nêu rõ đó chính là làm gián điệp . Vì chính nhiệm vụ làm gián điệp cho lên tôi thấy người ông của mình thật dũng cảm bởi công việc đó cần phải rất cẩn thận, phải hành động một cách từ từ không được hấp tấp , nhanh chóng .

Tình huống gián tiếp gây lên sự kiện là cuộc cái cải cách đầy sai lầm của vị Hồ chủ tịch . Bác Nghĩa kể câu chuyện của ông cũng rất bi đát , chỉ vì sự sai lầm của Bác Hồ mà làm cho bao con dân phải chết oan . Năm 1956 , các ông bị đội cải cách ruộng đất bắt dữ vì sợ ông làm gián điệp ở nhà ông Dẫn sau trường cấp một hiện tại . Trong đội của ông gồm ông Duyệt , ông Tỳ , bố bác Nghĩa , ông Hải và ông nội tôi đều bị lôi ra đánh đập dã man , còn bị bắt dữ không cho ăn . Bác kể cho tôi một hình ảnh đầy sự thương xót là ngày ấy khi có cái cầu ao ở bên sông , bọn trẻ con cũng thường ra đó để rửa đít , những người bị bắt bởi cuộc cải cách cũng phải đi qua nói đó , trẻ con thường chặn đường lại rồi hỏi : “ Mày biết ông là ai không ?” Phải trả lời là :” Tôi biết ông , ông tên là … phải không “ trả lời phải đúng thì bọn trẻ mới đi qua . Chỉ với chi tiết đó dường như tôi thấy được cái căm thù của bọn trẻ , nhưng cũng cảm nhân được cái thương , cái bi trong nghịch cảnh của ông nội . Trong một thời gian bị tra tấn cả về thể xác lẫn tinh thần như thế , các ông được dẫn ra pháp trường để xử tử , nơi được xử bắn các ông là bãi đất trống gần trường cấp hai ngày nay . Lúc đó bọn họ bắn mất ông Duyệt và ông Tỳ còn bố bác Nghĩa , ông Hải và ông nội tôi . Họ còn đe doạ : “ Hôm nay tao bắn thằng Duyệt , thằng Tỳ mai tao bắn thằng Tuyên , thằng Thanh , thằng Hải “ rồi họ còn lôi ba ông ra di mặt ba ông vào xác của hai ông để cảnh cáo ,vì đó là xử bắn công khai cho nên vì thế bác Nghĩa là người chứng kiến tất cả khi mới có 7 đến 8 tuổi . Tôi sững người dường như những câu chuyện về chính người ông của mình làm tôi hoảng sợ , sợ vì cái thẳng tay của bọn họ khi giết đồng bào mình , sợ phải tưởng tượng ra hình ảnh đầy man rợn đó là khi đã chứng kiến người đồng đợi kề vai sát cánh với mình chết trước mặt mình rồi còn được ngửi thấy mùi máu tanh và cảm nhận làn da lạnh lẽo một cách đầy cưỡng ép như vậy . Nhưng sau cái sợ đó là kinh ngạc trước cái độ tuổi của bác Nghĩa khi chứng kiến cảnh đó , bác còn kể khi nhìn thấy hình ảnh đó bác đã khóc , chạy ngay về nhà và nói với mẹ của bác : “ U ơi mai nó bắn mất bố rồi U ơi” mẹ bác khi nghe vậy cũng đáp :” Mai nó bắn mình cũng ra để cho nó bắn nốt đi chứ sống làm gì nữa hả con” . Thật sự , khi nghe xong phải thốt lên 2 từ nể phục , nể cái sự kiên cường của bác bây giờ khi nhắc lại bác vẫn như kể những câu chuyện thường nhật cho tôi nghe , nể cái sự không khoan nhượng của các cụ ngày xưa . Đúng vào ngày hôm ấy , sáng đe doạ bắn các ông còn lại thì tối đó bác Hồ đứng lên xin lỗi về cuộc cải cách đầy chỉ trích và thả tự do cho những người vô tội . Sau khi thả ra bác kể ai cũng gầy tong teo như que củi bới vì bị họ bỏ đói và ông nội tôi cũng được làm cán bộ tổ chức hợp tác xã mua bán huyện Xuân Trường những người còn lại cũng làm những chức vụ tương tự .Khi các ông được thả ra vì dân cảm thấy áy náy cho nên họ viết một bài thơ để tặng họ mang tên : “Nhân dân tặng cán bộ Vùng tề “

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“ Cuộc đời của ông nội tôi “ | Câu chuyện thời hoa lửa