CUỘC ĐỜI DẠY HỌC
Bà Lê Thị Mẫn, nay 88 tuổi, từng là giáo viên dạy lớp ghép ở xã Triệu Long năm 1971–1972.
Lớp học của bà nằm trong một căn hầm chữ A, mái phủ bằng… lá chuối.
Bà kể:
“Bom rơi suốt ngày. Tui dạy chữ mà tai lúc nào cũng nghe tiếng máy bay. Trẻ con sợ lắm… có đứa khóc suốt.”
Một lần, trong lúc dạy bài “O – A – Ba”, một loạt pháo nổ gần đó. Mái lá chuối trên đầu rơi xuống, đất đá bay vào hầm. Bà chỉ kịp ôm hai đứa đứng gần nhất xuống đất.
Khi khói tan, bà nhìn lên: mái hầm đã rách nát.
Lũ trẻ tròn mắt hỏi:
“Cô ơi, mai có học nữa không?”
Bà nuốt nước mắt:
“Còn lá chuối là còn lớp học.”
Hôm đó bà đi từng nhà xin lá chuối để lợp lại mái. Có hôm bom nổ suốt, bà phải chui xuống mương, ôm bó lá chuối trên tay để che đầu.
Một buổi chiều, khi bà đang lợp mái, lính địch từ xa bắn loạt đạn phá. Một viên đạn sượt qua, đâm thẳng vào bó lá chuối bà đang ôm.
Nếu không có bó lá đó, bà đã không còn.
“Tui giữ bó lá đó tới bây chừ. Đời tui may mắn được sống… nhờ một bó lá chuối.” đó là hồi ức không bao giờ quên của bà.


