Bài viết

CUỘC ĐỜI ĐẸP NHẤT LÀ TRÊN TRẬN TUYẾN ĐÁNH QUÂN THÙ

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

rong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một câu nói đã trở thành kim chỉ nam, thành lẽ sống của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam: "Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù". Chủ nhân của câu nói bất hủ đó chính là Anh hùng Lê Mã Lương – một người trí thức trẻ đã gác lại bút nghiên để dấn thân vào nơi hòn tên mũi đạn.

Từ giảng đường đến chiến trường khốc liệt Lê Mã Lương sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng tại Thanh Hóa. Năm 1968, khi đang là sinh viên năm thứ nhất khoa Sử, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, anh đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Dù lúc đó anh thuộc diện được hoãn nghĩa vụ quân sự để đi học nước ngoài, nhưng với Lê Mã Lương, không có bài học lịch sử nào giá trị bằng việc tự tay mình viết nên lịch sử giải phóng dân tộc.

Anh được điều động vào chiến trường Quảng Trị - Thừa Thiên, nơi được mệnh danh là "đất lửa" với những trận đánh vây lấn, giằng co từng tấc đất. Với tư chất thông minh của một sinh viên sử học kết hợp với sự can trường của người lính, Lê Mã Lương nhanh chóng trở thành một tay súng bắn tỉa xuất sắc và một người chỉ huy mưu lược.

Trận đánh Đường 9 - Nam Lào và tinh thần thép Đỉnh cao trong cuộc đời binh nghiệp của anh là chiến dịch Đường 9 - Nam Lào năm 1971. Trong một trận đánh chiếm cao điểm, đơn vị của anh bị hỏa lực địch chặn đứng. Lê Mã Lương dù bị thương nặng ở mắt, máu chảy ròng ròng làm nhòe đi tầm nhìn, nhưng anh vẫn không rời trận địa. Anh tự tay băng bó vết thương rồi tiếp tục cầm súng bám trụ, chỉ huy tiểu đội đánh tan nhiều đợt phản kích của địch.

Khi được đồng đội khuyên lùi về tuyến sau để điều trị, anh đã thốt lên câu nói đi vào huyền thoại. Với anh, hạnh phúc không phải là sự an nhàn cá nhân, mà là cảm giác được đứng ở vị trí tiên phong, đối diện với kẻ thù để bảo vệ sự bình yên cho đất nước. Câu nói ấy đã ngay lập tức lan tỏa khắp các mặt trận, trở thành động lực để hàng vạn thanh niên miền Bắc "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".

Sau chiến tranh, dù mang trên mình thương tật và mất đi một con mắt, Lê Mã Lương vẫn tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp nghiên cứu lịch sử quân sự. Ông là minh chứng cho một thế hệ trí thức dấn thân, những người đã biến lý tưởng thành hành động và biến cuộc đời mình thành một bản anh hùng ca bất diệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn