Mẹ Việt Nam Anh hùng

Cuộc đời Mẹ là biểu tượng của người phụ nữ Nam Bộ: tần tảo, chịu thương chịu khó nhưng luôn giữ vững khí tiết

Nếu ai đã từng về thăm vùng đất Thủ Thừa, Long An, hẳn sẽ không lạ lẫm với hình ảnh những rặng tràm, rặng gáo kiên cường bám rễ vào lòng đất phèn mặn. Cuộc đời của Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Viết cũng giống như loài cây ấy: bình dị, thầm lặng nhưng có sức sống mãnh liệt đến phi thường. Giữa bùn lầy của nghèo khó và bão đạn chiến tranh, Mẹ đã vươn lên như một "gốc tràm" già cỗi nhưng vững chãi để che chở cho đàn con.

Tây Ninh24/04/2026Đoàn xã Khánh Hưng (Đoàn xã Khánh Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sự tần tảo giữa vùng đất dữ

Đồng Tháp Mười những năm đầu thế kỷ 20 không phải là nơi dễ sống. Đó là vùng đất của "muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lội tựa bánh canh", là nơi lụt lội quanh năm và đất đai nhiễm phèn chua loét. Giữa hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, Mẹ Viết đã một mình xoay xở để nuôi nấng một đàn con đông đúc.

Bàn tay Mẹ không lúc nào ngơi nghỉ. Hết mùa lúa, Mẹ lại lặn lội đi hái bàng, phơi khô rồi thức thâu đêm suốt sáng để đan đệm. Từng sợi bàng kẽo kẹt dưới tay Mẹ biến thành những tấm đệm, chiếc giỏ để đổi lấy từng lon gạo nuôi con. Khi mùa nước nổi tràn về, Mẹ lại chèo xuồng đi giăng câu, quăng chài, bắt từng con cá linh, con cá chốt mang ra chợ bán. Sự nhẫn nại của Mẹ như dòng chảy len lỏi qua từng kênh rạch, bền bỉ và không bao giờ cạn kiệt.

Những đứa con lớn lên như cây cỏ giữa rừng

Mẹ thường ví von các con mình lớn lên "tự nhiên như cây tràm, cây gáo". Giữa rừng sâu, không có điều kiện học hành đủ đầy, những người con của Mẹ trưởng thành bằng khoai củ và bằng cả khí chất hào sảng của đất phương Nam. Mẹ dạy con không bằng lý thuyết cao siêu, mà bằng chính tấm gương lao động miệt mài của mình.

Những đứa con ấy, dù lớn lên trong gian khó, vẫn mang trong mình dòng máu can trường. Khi đất nước cần, họ sẵn sàng rời bỏ mái nhà tranh, rời bỏ vòng tay mẹ để "vô rừng" tham gia kháng chiến. Họ ngã xuống, máu hòa vào đất phèn, linh hồn hóa thân vào cây cỏ, để lại cho Mẹ nỗi đau nhưng cũng là niềm tự hào về những "gốc tràm" nhỏ đã hy sinh cho sự bình yên của rừng lớn.

Biểu tượng của khí tiết người phụ nữ Nam Bộ

Cảm nhận về cuộc đời Mẹ Viết, ta thấy hiện rõ nét đẹp đặc trưng của người phụ nữ Nam Bộ: tần tảo, chịu thương chịu khó nhưng luôn giữ vững khí tiết. Dù nghèo khó, Mẹ chưa bao giờ than vãn; dù mất mát, Mẹ chưa bao giờ oán hận cuộc đời. Mẹ chấp nhận mọi gian khổ để giữ gìn phẩm giá và lòng yêu nước.

Sức sống của Mẹ chính là sức sống của dân tộc Việt Nam. Như cây tràm càng gió bão càng bám rễ sâu, Mẹ Viết đã đi qua hơn một thế kỷ với tâm thế của người chiến thắng số phận. "Gốc tràm" ấy giờ đây đã tỏa bóng mát cho hàng trăm con cháu, chắt chút, nhắc nhở chúng ta rằng: giá trị của một con người không nằm ở những gì họ nhận được, mà nằm ở sức mạnh vươn lên từ nghịch cảnh và tấm lòng sắt son với gia đình, Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cuộc đời Mẹ là biểu tượng của người phụ nữ Nam Bộ: tần tảo, chịu thương chịu khó nhưng luôn giữ vững khí tiết | Câu chuyện thời hoa lửa