Cựu chiến binh

Cuộc đời một nữ du kích và bài học về nghị lực

TP. Hồ Chí Minh22/08/2026xã Nam Sách (Xã Nam Sách)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người không cần những lời kể lớn lao để chứng minh sự cống hiến của mình. Cuộc đời họ tự nó đã là một câu chuyện. Võ Thị Trong, người nữ du kích Củ Chi, là một trường hợp như vậy. Chị bước vào cuộc kháng chiến khi mới 15 tuổi và nhanh chóng trở thành một chiến sĩ gan dạ của vùng đất thép. Năm 1967, ở tuổi 17, chị đã được phong tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”, “Dũng sĩ diệt xe tăng” và tham dự Đại hội Anh hùng, chiến sĩ thi đua và dũng sĩ các lực lượng vũ trang giải phóng miền Nam. Sau những chiến công ấy là những năm tháng không ngừng đối mặt với hiểm nguy. Chị từng bị địch bắt và tra tấn nhiều lần, cánh tay trái bị thương nặng. Đến năm 1972, chị phải cắt bỏ cánh tay vì vết thương nhiễm trùng. Nhưng sự mất mát ấy không thể khuất phục một người đã xác định lý tưởng sống của mình. Chị tiếp tục trở lại hoạt động và được giao nhiệm vụ Đội trưởng Đội nữ du kích Củ Chi năm 1973. Trong những ngày cuối cuộc chiến, chị cùng đồng đội tham gia Trung đoàn Gia Định 2, góp sức vào nhiệm vụ giải phóng Sài Gòn. Sau chiến tranh, Sáu Trong không coi thương tật là lý do để dựa dẫm. Chị tiếp tục học tập, làm việc, chăm sóc gia đình và phát triển kinh tế. Từ hai bàn tay lao động, hay chính xác hơn là từ một cánh tay còn lại, chị dựng nên cuộc sống ổn định cho gia đình. Khi đã có điều kiện, chị lại chia sẻ với cộng đồng thông qua những hoạt động thiện nguyện, hỗ trợ học sinh nghèo, trẻ mồ côi và người có hoàn cảnh khó khăn. Cuộc đời ấy cho thấy lòng yêu nước không chỉ được thể hiện trên chiến trường. Nó còn được tiếp nối trong cách mỗi con người sống, lao động, sẻ chia và đóng góp cho xã hội sau ngày hòa bình. Một cánh tay có thể mất đi, nhưng lý tưởng sống thì không. Đó chính là điều khiến hình ảnh Võ Thị Trong vẫn có sức lay động sau nhiều thập kỷ.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn