CUỘC ĐỜI NGƯỜI LÍNH NGUYỄN VĂN HẢI
CUỘC ĐỜI NGƯỜI LÍNH NGUYỄN VĂN HẢI
THỜI HOA LỬA – CUỘC ĐỜI NGƯỜI LÍNH NGUYỄN VĂN HẢI
Tôi tên là Nguyễn Văn Hải, sinh năm 1951, quê hương và cũng là nơi tôi trở về sau những năm tháng binh nghiệp là xã Yên Sơn, tỉnh Phú Thọ. Cuộc đời tôi, như bao người con của một thế hệ, đã đi qua một thời không thể nào quên – thời hoa lửa của dân tộc.
Năm 1971, khi vừa tròn đôi mươi, tôi gác lại những ước mơ riêng, tạm biệt mái nhà quê yên bình, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Đó là những ngày Tổ quốc đang cần, khi tiếng gọi non sông vang lên mạnh mẽ hơn tất cả. Tôi được biên chế vào đơn vị C1 – E144 – BTTM, thực hiện nhiệm vụ BTL Cảnh vệ – một nhiệm vụ đặc biệt, thầm lặng nhưng đầy trách nhiệm và hiểm nguy.
Trong môi trường quân ngũ nghiêm khắc, tôi được rèn luyện từ những điều nhỏ nhất: kỷ luật thép, bản lĩnh vững vàng, tinh thần cảnh giác cao độ. Làm nhiệm vụ cảnh vệ, mỗi bước đi, mỗi ca trực đều gắn với sự an toàn của đơn vị, của cấp trên, và rộng hơn là của nhiệm vụ chung. Không ồn ào nơi chiến hào, nhưng áp lực và sự căng thẳng luôn thường trực. Chỉ một phút lơ là cũng có thể trả giá bằng sinh mạng.
Những năm tháng ấy, tôi trưởng thành nhanh hơn tuổi đời. Từ một người lính trẻ, tôi được tin tưởng giao trọng trách A trưởng, mang cấp bậc H2. Đó không chỉ là niềm vinh dự mà còn là trách nhiệm nặng nề: vừa hoàn thành nhiệm vụ của bản thân, vừa chỉ huy, dìu dắt đồng đội trong mọi tình huống. Gian khổ, thiếu thốn, hiểm nguy là vậy, nhưng tình đồng chí, đồng đội đã sưởi ấm tất cả. Chúng tôi sống vì nhau, dựa vào nhau để vượt qua những ngày tháng khốc liệt nhất.
Năm 1976, khi đất nước đã trọn niềm vui thống nhất, tôi xuất ngũ, trở về với đời thường. Rời quân phục, nhưng phẩm chất người lính thì còn mãi. Những năm tháng trong quân đội đã hun đúc cho tôi tinh thần trách nhiệm, ý chí vượt khó và lòng trung thành son sắt với Tổ quốc – hành trang theo tôi suốt cả cuộc đời.
Giờ đây, khi mái đầu đã pha sương, sống bình yên trên mảnh đất Yên Sơn, nhìn lại chặng đường đã qua, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Thời hoa lửa ấy – một thời tuổi trẻ đã gửi trọn cho non sông – là niềm tự hào không bao giờ phai trong cuộc đời người lính Nguyễn Văn Hải.



