CUỘC ĐỜI TẬN HIẾN CỦA DŨNG SĨ LÊ MINH ĐƯỜNG – TỪ CHIẾN TRƯỜNG SINH TỬ ĐẾN SỨ MỆNH PHỤNG SỰ NHÂN DÂN-HV
CUỘC ĐỜI TẬN HIẾN CỦA DŨNG SĨ LÊ MINH ĐƯỜNG – TỪ CHIẾN TRƯỜNG SINH TỬ ĐẾN SỨ MỆNH PHỤNG SỰ NHÂN DÂN
CUỘC ĐỜI TẬN HIẾN CỦA DŨNG SĨ LÊ MINH ĐƯỜNG – TỪ CHIẾN TRƯỜNG SINH TỬ ĐẾN SỨ MỆNH PHỤNG SỰ NHÂN DÂN
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, có những cá nhân mà cuộc đời họ đã trở thành gạch nối thiêng liêng giữa hai thời đại: chiến tranh cứu nước và hòa bình dựng xây. Cựu chiến binh Lê Minh Đường chính là một biểu tượng rực rỡ như thế – một người lính đã dành trọn vẹn tuổi thanh xuân để đối đầu với hỏa lực tối tân của đế quốc và dành nửa đời còn lại để tận tụy chăm lo cho chính sách an sinh xã hội. Hành trình của ông không chỉ là những trang sử về lòng dũng cảm trên chiến trường mà còn là bài học sâu sắc về tinh thần tự học, ý chí kiên trung và tấm lòng thủy chung với lý tưởng cách mạng xuyên suốt hơn sáu thập kỷ phụng sự Tổ quốc.
Ông Lê Minh Đường sinh năm 1945, bước vào lứa tuổi thanh niên đúng lúc vận mệnh dân tộc đang đứng trước những thử thách nghiệt ngã nhất. Năm 1960, khi mới 15 tuổi – cái tuổi lẽ ra được cắp sách đến trường để nuôi dưỡng những hoài bão tri thức – thì bóng đen của chiến tranh và sự kìm kẹp của chế độ cũ đã ập đến quê hương. Nhìn thấy anh ruột đã đứng trong hàng ngũ bộ đội và ý thức được nguy cơ bị bắt quân dịch cho kẻ thù, người thiếu niên trẻ tuổi ấy đã đưa ra một quyết định mang tính định mệnh: rời xa vòng tay cha mẹ để tìm đến với ánh sáng cách mạng. Khởi đầu từ những công việc hành chính tại xã An Định và phụ trách phong trào thanh niên, ông đã nhanh chóng rèn luyện bản lĩnh chính trị trước khi chính thức khoác lên mình bộ quân phục tại Tiểu đoàn 85 Phú Yên, bắt đầu chặng đường binh nghiệp đầy tự hào của mình giữa những năm tháng gian khổ nhất.
Những trang sử hào hùng nhất của ông được viết bằng máu và lửa trên các chiến trường miền Trung khốc liệt từ năm 1965 đến 1967. Trong đội hình Tiểu đoàn 86, ông đã cùng đồng đội xông pha qua những vùng đất được mệnh danh là "túi bom, chảo lửa" như Bình Định, Phú Yên và Quảng Ngãi. Đỉnh cao của tinh thần quả cảm chính là trận chiến tại xã Ninh Hòa năm 1967. Khi đối đầu trực diện với lực lượng Sư đoàn 301 đầy kiêu ngạo của Mỹ, dù bản thân bị thương nặng giữa làn mưa bom bão đạn, người chiến sĩ Lê Minh Đường đã không lùi bước. Với kỹ năng tác chiến điêu luyện và lòng căm thù giặc sâu sắc, ông đã một mình bắn hỏng 2 xe tăng địch và tiêu diệt 7 lính Mỹ, góp công lớn giúp đơn vị bảo toàn đội hình chiến đấu và bẻ gãy đợt tấn công của đối phương. Chiến công hiển hách này đã mang về cho ông danh hiệu cao quý "Dũng sĩ diệt Mỹ cấp II", một minh chứng đanh thép cho bản lĩnh thép Việt Nam trước một thế lực quân sự hùng mạnh nhất thế giới.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông không chỉ dừng lại ở vai trò một người lính cầm súng dũng cảm mà còn chứng tỏ tầm vóc của một cán bộ chính trị ưu tú và một sứ giả quốc tế xuất sắc. Từ những ngày nỗ lực học tập tại Học viện Chính trị Quốc gia để được công nhận là Chiến sĩ thi đua toàn quân năm 1969, đến khi gánh vác sứ mệnh quốc tế tại hòn đảo tự do Cuba suốt 4 năm, ông luôn hoàn thành mọi trọng trách bằng tinh thần tự học và khả năng ngoại ngữ thiên phú. Khi chuyển sang lĩnh vực dân sự với cương vị Phó Giám đốc Sở Lao động - Thương binh và Xã hội hay Giám đốc Bảo hiểm xã hội tỉnh Long An, ông vẫn giữ vững phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ": liêm chính, tận tụy và luôn đặt quyền lợi của người lao động, người có công lên hàng đầu. Cuộc đời ông chính là một bản tráng ca trọn vẹn, một tấm gương sáng ngời về đức hy sinh và khát vọng cống hiến không ngừng nghỉ cho đến tận ngày nghỉ hưu vào năm 2004.
Khi tìm hiểu sâu sắc về cuộc đời của cựu chiến binh Lê Minh Đường, tôi thực sự cảm thấy chấn động trước ý chí vượt khó và tinh thần tự học phi thường của ông qua mọi giai đoạn lịch sử. Tôi vô cùng khâm phục một người thiếu niên mới 15 tuổi đã dám rời bỏ sự an toàn của gia đình để chọn con đường đầy rẫy hiểm nguy nhưng vô cùng chính nghĩa. Hình ảnh ông dù mang trên mình thương tích vẫn kiên cường bám trụ trận địa, tiêu diệt xe tăng và bộ binh địch tại Ninh Hòa không chỉ là sự dũng cảm đơn thuần, mà đó là biểu tượng của một lý tưởng sống cao đẹp, sẵn sàng hiến dâng tất cả cho độc lập dân tộc.
Tôi cảm nhận rằng, sự đóng góp của ông là một hành trình trọn vẹn và mẫu mực: lúc chiến đấu thì anh dũng như một dũng sĩ, lúc học tập thì gương mẫu như một sĩ quan chính trị, lúc làm nhiệm vụ quốc tế thì chân thành và khi làm cán bộ thời bình thì tận tụy như một người công bộc của dân. Chân dung của ông nhắc nhở chúng tôi rằng, hòa bình hôm nay được xây đắp từ những con người không bao giờ biết mệt mỏi trong việc phụng sự. Ông chính là nhịp cầu kết nối giữa quá khứ hào hùng và tương lai phát triển, một tấm gương sáng ngời để chúng tôi soi rọi và nỗ lực sống có ích hơn cho xã hội hôm nay. Một đời của ông chính là bài học quý giá về lòng trung kiên và khát vọng cống hiến không ngừng nghỉ cho Tổ quốc.



