cuộc đời và hành trình của ông Thắng, một cựu chỉ huy đặc công đã sống gần mười năm trong lòng địa đạo trong chiến tranh.
Cánh Chim Hòa Bình Trong Lòng Đất
Nhân chứng: Đại tá Lê Văn Thắng
Năm sinh: 1938
Mô tả: Ông Thắng đã sống những năm tháng thanh xuân trong lòng
địa đạo, nơi không khí đặc quánh mùi đất ẩm và mồ hôi. Cuộc sống của ông
khi đó tính bằng những tấc đất và những nhịp thở khẽ khàng để tránh tai mắt
địch. Ngày 30/4/1975, khoảnh khắc ông bước ra khỏi cửa hầm, ánh nắng
mặt trời dội xuống làm ông lóa mắt, đau rát nhưng tràn ngập cực lạc. Hiện
tại, ông dành cả đời mình để chăm sóc một vườn lan trên sân thượng. Những
cánh lan trắng muốt, mỏng manh như tâm hồn người lính, được ông nâng
niu bằng đôi bàn tay từng đầy vết chai sạn vì đào đất giữ làng.
Có một thời, cuộc sống của ông Thắng không tính bằng ngày tháng, mà tính
bằng những sải tay đào đất và những nhịp thở khẽ khàng dưới độ sâu hàng chục
mét. Là một chỉ huy đặc công, ông đã dành gần mười năm cuộc đời cư ngụ trong
lòng địa đạo – một thế giới bóng tối, nơi không khí đặc quánh mùi đất ẩm, mùi mồ
hôi và sự hiện diện của cái chết luôn cận kề.
Trong lòng đất tối tăm ấy, ông Thắng thú nhận rằng mình luôn bị ám ảnh bởi
một nỗi "thèm nắng" đến cháy lòng. Ánh sáng mặt trời khi đó là một điều xa xỉ, chỉ
hiện ra qua những lỗ thông hơi bé tẹo bằng cổ tay. Ông nhớ cảm giác từng thò tay
lên khỏi mặt đất chỉ để chạm vào một ngọn cỏ còn đọng sương mai, rồi lại nhanh
chóng rút về bóng tối để thực hiện những chuyến tập kích chớp nhoáng. Ông và
đồng đội giống như những bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện, lấy lòng đất làm lá chắn
để bảo vệ quê hương.
Ngày 30/4/1975, khi cánh cửa hầm mở toang và ông bước ra giữa lòng Sài
Gòn rực rỡ nắng vàng, ông Thắng đã quỵ xuống. Không phải vì trúng đạn, mà vì
đôi mắt vốn đã quen với bóng đêm bị ánh sáng mặt trời dội xuống quá mạnh mẽ,
gây đau rát như bị kim châm. Ông đã khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên
gương mặt nám đen vì khói pháo, mừng vui vì từ nay ông không còn phải trốn
chạy ánh sáng nữa.
Hòa bình lập lại, ông Thắng không chọn cuộc sống ồn ào. Ông cải tạo sân
thượng của ngôi nhà tập thể thành một vườn hoa lan. Tại sao lại là hoa lan? Ông
bảo, vì loài hoa này cần ánh sáng nhưng không được quá gay gắt, nó thanh cao và
cần sự tỉ mỉ để chăm sóc, giống như việc gìn giữ hòa bình vậy.
Mỗi buổi sáng, người cựu chỉ huy đặc công lại đứng giữa rừng lan, tay cầm
bình tưới nhỏ, nâng niu từng mầm sống xanh mướt. Đôi bàn tay từng vấy máu
quân thù, từng đào hàng ngàn mét khối đất đá, giờ đây lại dịu dàng chạm vào
những cánh hoa trắng muốt. Nhìn ông giữa nắng mai, tôi chợt hiểu: sau bao nhiêu
năm sống trong lòng đất lạnh lẽo, ông đang tận hưởng sự ấm áp của tự do bằng tất
cả sự trân trọng của một người đã đi qua bóng tối để thấy mặt trời.


