Cuộc đời và sự nghiệp Nguyễn Bá Ngọc
Đỗ Trần Phương Linh
Ngay từ khi còn nhỏ, Nguyễn Bá Ngọc đã nổi bật với tính cách dũng cảm, thẳng thắn và giàu lòng nhân ái. Ở trường cũng như ở làng, em luôn được bạn bè và thầy cô mến thương bởi sự hòa đồng, hay giúp đỡ những người xung quanh mà không ngại khó khăn. Là một Đội viên Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh, Ngọc luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, sẵn sàng nhận những phần việc khó và luôn nhường nhước, bảo vệ các em nhỏ tuổi hơn mình. Chính tấm lòng nhân hậu, tinh thần tự giác và sự quả cảm bẩm sinh ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc để em làm nên hành trình anh hùng ở tuổi 13.
Biến động lớn nhất và cũng là khoảnh khắc định mệnh trong cuộc đời ngắn ngủi của Nguyễn Bá Ngọc xảy ra vào ngày 4 tháng 4 năm 1965. Khi máy bay Mỹ tàn phá ác liệt vùng đất Quảng Xương, giội bom chùm xuống thôn xóm, cha mẹ Ngọc đều đang làm việc trên đồng ruộng. Trong hầm tăng tăng xông, nghe tiếng khóc thét xé lòng của các em nhỏ nhà hàng xóm bên kia đường, Ngọc đã không một chút đắn đo, lao mình ra khỏi nơi an toàn giữa mưa bom đạn xối xả. Em nhanh chóng ôm lấy hai em nhỏ đưa xuống hầm ẩn nấp, rồi lại tiếp tục nhô lên để lấy thân mình che chở cho em nhỏ thứ ba. Một mảnh bom tàn khốc đã ghim sâu vào lưng Ngọc, nhưng em vẫn gắng sức dùng chút lực tàn che chắn cho các em cho đến khi trận bom dứt.
Mặc dù được chính quyền, các bác sĩ và dân làng cứu chữa tận tình, nhưng do vết thương quá nặng, người thiếu niên dũng cảm ấy đã trút hơi thở cuối cùng vào ngày 5 tháng 4 năm 1965, khi mới tròn 13 tuổi. Sự ra đi của Nguyễn Bá Ngọc đã gây xúc động sâu sắc trong lòng nhân dân cả nước. Hành động quên thân cứu người của em trở thành một biến động lay động trái tim triệu người, biến người học trò nhỏ trở thành tấm gương sáng ngời về tinh thần hy sinh vì người khác trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.


