Cuộc đời và tấm lòng cao cả của Mẹ Việt Nam anh hùng- Nguyễn Thị Thứ.
Trong bản trường ca bất tận của lịch sử dựng nước và giữ nước, dân tộc Việt Nam
không chỉ khắc ghi những chiến công lẫy lừng mà còn tôn vinh những con người lặng thầm
làm nên sức mạnh của Tổ quốc – đó là những người mẹ. Giữa muôn vàn ánh sáng ấy, mẹ
Nguyễn Thị Thứ (1904 - 2010) hiện lên như một tượng đài sống, vừa bình dị, vừa thiêng
liêng.
Cuộc sống của mẹ Nguyễn Thị Thứ gắn liền với một giai đoạn lịch sử đầy biến động
và đau thương của dân tộc – thời kì Việt Nam phải liên tục đứng lên đấu tranh trong các
cuộc kháng chiến chống thực dân và đế quốc. Sinh ra và lớn lên tại mảnh đất gió Lào cát
trắng Quảng Nam, mẹ Thứ đã sớm phải đối mặt với cuộc sống lam lũ, thiếu thốn. Nhưng
chính mảnh đất “chưa mưa đã thấm” ấy lại hun đúc nên ở mẹ một ý chí kiên cường, trái tim
bền bỉ và một tình yêu nước sâu nặng.
Trong bối cảnh chiến tranh khốc liệt, làng quê của mẹ không chỉ là nơi sinh sống mà
còn trở thành chiến trường, nơi diễn ra những cuộc càn quét, truy lùng của kẻ thù. Gia đình
mẹ vừa sản xuất để duy trì cuộc sống, vừa âm thầm tham gia cách mạng: đào hầm bí mật,
nuôi giấu cán bộ, làm hậu phương cho lực lượng kháng chiến. Cuộc sống luôn bị đặt giữa
ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, nhưng mẹ vẫn bình thản, vững vàng.
Nuôi con cháu trong cảnh gian khổ, đói nghèo nhưng khi Tổ quốc cần, mẹ Thứ luôn
động viên, tiễn các con ra chiến trường. Mẹ Thứ có 12 người con (11 trai và 1 gái) thì 9 con
trai hy sinh. Ta có thể thấy rằng hiếm có người mẹ nào trên thế giới này mang nhiều nỗi đau
và sự hy sinh cho Tổ quốc như mẹ Thứ. Sự mất mát, hy sinh của gia đình mẹ Thứ khiến
mọi người đều phải ngạc nhiên sững sờ và không có bút mực nào diễn tả hết. Nhiều cựu
lãnh đạo, cán bộ vẫn còn kể câu chuyện, vào năm 1998 khi một đoàn khách nước ngoài về
thăm mẹ Thứ, một nhà báo, cựu chiến binh người Hàn Quốc đã hỏi mẹ: “Thưa bà, với quan
niệm người Á Đông, con cái là phúc lộc, là tài sản. Khi người con thứ tư, thứ năm tử trận, tại
sao bà vẫn tiếp tục động viên những người con khác ra mặt trận”?. Mẹ Thứ điềm tĩnh trả lời:
“Ở nước tôi, Cụ Hồ đã dạy là “Không có gì quý hơn độc lập tự do” nên cứ là người Việt
Nam, trong đó có các con, các cháu tôi đều sẵn sàng chiến đấu, hy sinh để giành lấy độc
lập, tự do. Nếu còn chiến tranh, các con tôi, rồi cháu tôi vẫn sẽ tiếp tục ra trận để giành độc
lập, tự do, bình yên mà hôm nay chúng tôi đang hưởng”. Người cựu chiến binh Hàn Quốc
sững người, rưng rưng nước mắt vì khâm phục tấm lòng cao cả của mẹ.
Ngày 17/12/1994 khoảnh khắc mẹ Thứ được Đảng và Nhà nước phong tặng danh
hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” không chỉ là niềm vinh dự của riêng mẹ, mà còn là
giây phút thiêng liêng khiến cả dân tộc lặng mình tri ân. Trong giây phút ấy, mẹ hiện lên thật
giản dị, với dáng người gầy gò, khuôn mặt có lẽ in hằn dấu vết của thời gian và chiến tranh.
Mẹ đã trải qua biết bao là mất mát, dường như đây không còn là nỗi đau của riêng mình, mà
là sự bình thản của một người đã dâng hiến tất cả cho Tổ quốc. Tấm bằng danh hiệu trao
cho mẹ như hội tụ bao máu xương của những người con đã ngã xuống – những người con
mà mẹ từng tiễn đi trong lặng lẽ, không một lời oán trách. Danh hiệu ấy không thể bù đắp
những mất mát mà mẹ đã trải qua, nhưng là sự tri ân sâu sắc của đất nước đối với một
người mẹ vĩ đại.
Từ hình bóng thiêng liêng của mẹ Nguyễn Thị Thứ, thế hệ trẻ hôm nay như được
soi mình vào một tấm gương lặng lẽ mà rực sáng. Cuộc đời mẹ không chỉ là những mất mát
chồng chất, mà còn là ngọn lửa âm ỉ cháy qua năm tháng – ngọn lửa của lòng yêu nước,
của đức hy sinh và niềm tin không bao giờ tắt. Dẫu cuộc đời có phủ lên bao giông
bão, mẹ vẫn đứng đó, như một thân cây bám rễ sâu vào lòng đất mẹ, lặng lẽ mà bền bỉ.
Hình ảnh của mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ thuộc về quá khứ, mà còn ngân vang trong
hiện tại và tương lai – như một lời nhắc nhở dịu dàng mà sâu thẳm: hãy sống sao cho xứng
đáng với những hy sinh đã hóa thành bất tử.


