Bài viết

CUỘC GẶP BẤT NGỜ TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG

Trong một lần làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn, bác Phạm Thị Ngọc bất ngờ gặp một đơn vị bộ đội hành quân qua khu vực đang phụ trách. Cuộc gặp ngắn ngủi giữa rừng sâu đã để lại nhiều cảm xúc về tình đồng đội trong chiến tranh.

Thanh Hóa09/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.

Mái tóc của bác Phạm Thị Ngọc đã bạc trắng.

Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.

Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng thanh niên xung phong trên tuyến Trường Sơn, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.

Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.

Đối với bác Ngọc, cuộc gặp bất ngờ giữa rừng sâu với một đơn vị hành quân là ký ức không thể nào quên.

Nhiều người thường nghĩ rằng trong chiến tranh, các đơn vị hoạt động tách biệt nhau.

Nhưng thực tế, trên những tuyến đường Trường Sơn, các lực lượng luôn gắn bó và gặp nhau trong những khoảnh khắc ngắn ngủi.

Hôm ấy, bác Ngọc cùng tổ thanh niên xung phong đang làm nhiệm vụ kiểm tra đoạn đường vận tải.

Trời nắng nhẹ sau nhiều ngày mưa.

Đất còn ẩm.

Con đường vẫn in dấu bánh xe của những chuyến vận tải trước đó.

Bác cùng đồng đội đang dọn dẹp một đoạn đường nhỏ thì bất ngờ nghe tiếng bước chân từ phía rừng.

Ban đầu chỉ là tiếng động rất nhẹ.

Sau đó rõ dần thành tiếng người nói chuyện.

Không lâu sau, một đơn vị bộ đội hành quân xuất hiện.

Quần áo họ ướt đẫm mồ hôi.

Ba lô nặng trên vai.

Nhưng ai cũng giữ nhịp bước đều đặn.

Hai bên dừng lại trong chốc lát.

Ánh mắt gặp nhau giữa rừng sâu.

Không cần nhiều lời.

Chỉ cần một cái gật đầu là đủ hiểu.

Các chiến sĩ bộ đội tranh thủ nghỉ ngắn.

Một số người uống nước.

Một số người kiểm tra lại trang bị.

Còn bác Ngọc và đồng đội thì hỗ trợ dẫn đường qua đoạn đường khó đi.

Có những nụ cười rất nhanh.

Có những lời hỏi thăm giản dị:

“Đường phía trước còn khó không?”

“Có đoạn nào bị hư không?”

Những câu hỏi ngắn ngủi nhưng đầy quan tâm.

Trong chiến tranh, không phải lúc nào cũng có thời gian để nói nhiều.

Sau ít phút nghỉ, đơn vị bộ đội tiếp tục hành quân.

Từng bước chân lại hòa vào rừng sâu.

Chỉ còn lại tiếng lá cây xào xạc phía sau.

Bác Ngọc đứng nhìn theo cho đến khi bóng người khuất hẳn.

Trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Vừa quen thuộc.

Vừa xa xăm.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại cuộc gặp ngắn ngủi ấy, bác Ngọc vẫn xúc động.

Bác thường nói:

“Chúng tôi không luôn ở cạnh nhau, nhưng luôn cùng đi trên một con đường vì Tổ quốc.”

Và ký ức về cuộc gặp giữa rừng Trường Sơn vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người thanh niên xung phong Phạm Thị Ngọc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn