Bài viết

Cuộc gặp đặc biệt với người nông dân già ở Hậu Giang

An Giang15/06/2026phường Đoàn Chi Lăng (phường Đoàn Chi Lăng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm cuối thập niên 1970, khi đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, nhiều địa phương miền Nam bắt đầu bước vào giai đoạn khôi phục kinh tế. Trên cương vị lãnh đạo tỉnh Hậu Giang, đồng chí Lê Phước Thọ dành phần lớn thời gian đi cơ sở. Ông quan niệm rằng muốn lãnh đạo đúng thì trước hết phải hiểu dân đang sống ra sao, đang cần gì, và điều gì đang cản trở họ vươn lên.

Một buổi sáng đầu mùa mưa, ông cùng một số cán bộ xuống một xã vùng sâu. Con đường đất sau cơn mưa trở nên trơn trượt, nhiều đoạn phải đi bộ vì xe không thể tiếp tục. Cán bộ đi cùng đề nghị quay lại chờ trời nắng, nhưng ông lắc đầu. Ông nói, nếu người dân vẫn đang sống ở đó mỗi ngày thì cán bộ cũng phải đến được.

Khi tới nơi, ông không vào trụ sở xã ngay mà đề nghị ghé thăm một số hộ dân. Căn nhà đầu tiên ông bước vào là của một lão nông đã ngoài sáu mươi tuổi. Ngôi nhà lá đơn sơ, tài sản quý nhất là vài công ruộng và một chiếc xuồng nhỏ. Người nông dân già ban đầu khá bất ngờ khi biết vị khách đang ngồi trước mặt là lãnh đạo tỉnh.

Sau vài câu chuyện thăm hỏi, ông cụ mạnh dạn nói thật. Ông kể rằng sau chiến tranh, người dân rất muốn sản xuất, muốn làm ăn, nhưng vẫn thiếu giống, thiếu vốn, thiếu cả người hướng dẫn kỹ thuật. Có lúc người dân muốn mở rộng sản xuất nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Đồng chí Lê Phước Thọ chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng ghi chép vào cuốn sổ nhỏ mang theo bên mình. Ông không cắt ngang, không giải thích dài dòng. Sau khi nghe hết, ông chỉ hỏi một câu: “Nếu được hỗ trợ đúng cách, bà con có sẵn sàng làm không?”

Người nông dân già nhìn ông, rồi đáp chắc chắn: “Có đất, có sức, có niềm tin thì dân mình không ngại khó.”

Câu trả lời ấy khiến ông suy nghĩ rất lâu.

Trở về sau chuyến công tác, trong cuộc họp với lãnh đạo tỉnh, ông đề nghị phải thay đổi cách hỗ trợ sản xuất, tập trung vào nhu cầu thật của nông dân thay vì chỉ nhìn vào kế hoạch trên giấy. Ông nhấn mạnh rằng nếu người dân có điều kiện làm ăn thì họ sẽ tự tạo ra sự thay đổi.

Vài năm sau, khi quay lại địa phương đó, cánh đồng hoang ngày nào đã phủ xanh. Người nông dân già hôm trước gặp lại ông với nụ cười rạng rỡ. Ông cụ nói: “Hồi đó cán bộ chịu nghe dân, giờ dân mới có ngày hôm nay.”

Đối với đồng chí Lê Phước Thọ, những chuyến đi như thế không chỉ để kiểm tra công việc, mà còn để nhắc mình rằng mọi chính sách đều phải bắt đầu từ cuộc sống của nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn