Bài viết

Cuộc gặp đầu tiên với Chủ tịch Hồ Chí Minh

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại buổi gặp đầu tiên với Chủ tịch Hồ Chí Minh, tôi vẫn còn nguyên cảm giác bồi hồi như mới hôm qua. Khi ấy là những ngày đầu của cuộc kháng chiến, đất nước còn vô cùng gian khó. Tôi chỉ là một cán bộ trẻ, vừa được điều lên chiến khu để nhận nhiệm vụ mới.

14/08/2026Xã Lượng Minh (Đoàn xã Lượng Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại buổi gặp đầu tiên với Chủ tịch Hồ Chí Minh, tôi vẫn còn nguyên cảm giác bồi hồi như mới hôm qua. Khi ấy là những ngày đầu của cuộc kháng chiến, đất nước còn vô cùng gian khó. Tôi chỉ là một cán bộ trẻ, vừa được điều lên chiến khu để nhận nhiệm vụ mới.

Hôm đó trời Việt Bắc se lạnh. Con đường đất dẫn vào cơ quan Trung ương còn ướt sương đêm. Tôi đi cùng một đồng chí liên lạc, lòng hồi hộp không yên. Nghe nói sẽ được gặp Bác Hồ, tôi vừa mừng vừa lo. Trong trí tưởng tượng của tôi, vị lãnh tụ của dân tộc hẳn phải rất uy nghiêm, khó gần.

Khi đến nơi, tôi thấy một ngôi nhà sàn đơn sơ nép dưới những tán cây. Không có cổng lớn, không có lính gác nghiêm ngặt như tôi từng nghĩ. Một cụ già mặc bộ quần áo nâu đã bạc màu đang đứng bên hiên, tay cầm chiếc quạt lá cọ. Đồng chí đi cùng khẽ nói:

— Bác đấy!

Tôi sững người. Người lãnh tụ mà cả nước kính yêu lại giản dị đến như vậy.

Bác bước xuống bậc thang, mỉm cười hiền hậu:

— Chú mới lên phải không?

Tôi vội đứng nghiêm, lúng túng đến mức quên cả lời chào đã chuẩn bị từ trước. Bác nhìn tôi, ánh mắt vừa ấm áp vừa gần gũi:

— Đi đường có mệt không? Đã ăn cơm chưa?

Câu hỏi đầu tiên không phải về công việc, cũng không phải về thành tích, mà là hỏi xem tôi có mệt và có đói không. Chính lúc ấy, mọi sự căng thẳng trong tôi bỗng tan biến.

Bác mời chúng tôi vào nhà. Trên chiếc bàn tre chỉ có ấm trà xanh và vài củ khoai luộc. Bác tự tay rót trà rồi nhẹ nhàng hỏi thăm quê quán, gia đình, việc học hành. Khi biết tôi quê ở Nghệ An, Bác cười:

— Đồng hương cả rồi.

Tiếng cười của Bác làm căn nhà nhỏ như ấm hẳn lên.

Sau ít phút trò chuyện, Bác mới nói đến công việc. Người không dùng những lời to tát. Bác nói chậm rãi:

— Làm cách mạng trước hết phải thương dân. Dân tin thì việc gì cũng làm được. Dân chưa tin thì mình phải tự sửa mình trước.

Tôi chăm chú lắng nghe từng lời. Điều khiến tôi xúc động nhất là Bác không hề lên giọng dạy bảo. Người nói như một người cha đang căn dặn con cháu.

Trước khi chúng tôi ra về, Bác đứng dậy tiễn đến tận chân cầu thang. Bác bắt tay tôi, bàn tay gầy nhưng ấm áp lạ thường:

— Cố gắng nhé, việc nước còn nhiều, nhưng phải giữ gìn sức khỏe.

Tôi bước ra khỏi ngôi nhà sàn mà lòng nghẹn lại. Cuộc gặp chỉ diễn ra trong thời gian ngắn, nhưng đã thay đổi suy nghĩ của tôi về người lãnh đạo. Tôi hiểu rằng sức mạnh lớn nhất của Bác không chỉ ở trí tuệ hay ý chí, mà còn ở tình thương yêu con người sâu sắc.

Nhiều đồng chí sau này cũng kể với tôi rằng, trong lần gặp đầu tiên, ai cũng có cảm giác như được gặp một người thân trong gia đình. Có lẽ vì vậy mà hàng triệu người Việt Nam gọi Người bằng cái tên giản dị và thiêng liêng nhất: Bác Hồ.

Giờ đây, mỗi khi kể lại câu chuyện này cho lớp trẻ, tôi luôn nhớ nhất hình ảnh buổi sáng Việt Bắc năm ấy: ngôi nhà sàn đơn sơ, ấm trà xanh, vài củ khoai luộc và nụ cười hiền hậu của vị lãnh tụ đã dành trọn đời mình cho độc lập của dân tộc và hạnh phúc của nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn