Cuộc gặp giữa Mẹ Suốt và nhà thơ Tố Hữu
Năm 1965, giữa lúc Quảng Bình đang hứng chịu những trận bom dữ dội, một vị khách đặc biệt đến bến sông Nhật Lệ. Đó là nhà thơ Tố Hữu.
Ông muốn gặp người phụ nữ mà ai cũng nhắc đến với lòng kính phục – Mẹ Suốt. Trước mắt ông không phải là một người hùng với quân phục hay huân chương, mà là một người mẹ nông dân tóc đã bạc, nước da sạm nắng, đôi bàn tay chai sần vì nhiều năm cầm mái chèo.
Tố Hữu hỏi:
– Mẹ đã ngoài sáu mươi tuổi, ngày nào cũng chèo đò giữa bom đạn, mẹ có sợ không?
Mẹ Suốt mỉm cười hiền hậu rồi đáp:
– Sợ thì cũng có chứ. Nhưng bộ đội còn trẻ, còn phải sang sông đánh giặc. Mình còn chèo được thì còn đưa các con qua.
Câu trả lời mộc mạc ấy khiến mọi người lặng đi. Không phải những lời lẽ hùng hồn, mà chính sự giản dị của người mẹ đã làm nên sức mạnh phi thường.
Sau chuyến đi ấy, hình ảnh Mẹ Suốt luôn hiện lên trong tâm trí nhà thơ. Ông đã sáng tác bài thơ "Mẹ Suốt", ca ngợi người mẹ anh hùng với mái tóc bạc phơ vẫn hiên ngang chèo đò giữa bom đạn.
Từ đó, tên tuổi Mẹ Suốt không chỉ được người dân Quảng Bình biết đến mà còn lan tỏa khắp cả nước. Hình ảnh người mẹ cầm mái chèo trên sông Nhật Lệ đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu Tổ quốc của người phụ nữ Việt Nam.


