Thân nhân liệt sĩ, người có công

CUỘC GẶP GỠ

Ngày cha là cụ Nguyễn Văn Nhường vào bộ đội, ông Nguyễn Minh Nhung còn nhỏ.

Quảng Trị30/11/2025Nguyễn Thị tuyền (Xã Triệu Phong)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, thông tin về chiến trận bay về làng Đích Sơn, Hiệp Hòa (nay là Phường Trần Liễu, TP Hải Phòng) còn thưa thớt. Cha vào lính, thông tin về nhà thưa dần rồi im bặt, ai cũng nghĩ cụ Nhường đã hy sinh, vì thế, ông Nhung 5 lần 7 lượt không được xã cho đi bộ đội.Trong hình dung của mình, ông Nhung luôn nghĩ cha là một người lính trận xông pha, khoác vải dù, vác súng dưới làn mưa mờ mịt lao vào chiến trận rồi mới mỉm cười nằm xuống cỏ. Vì thế, trong câu chuyện dưới gốc đa đầu làng, cậu bé Nhung cũng như chúng bạn của mình đều quả quyết sẽ có một ngày đi bộ đội.Mãi đến năm 1974, lúc 17 tuổi ông Nhung mới thực hiện được ước nguyện của mình. Và khi đó, ông Nhung chỉ biết cha mình vào bộ đội chứ không biết ở chiến trường nào và còn sống hay đã hy sinh. Sau 3 tháng huấn luyện ở Bến Tắm (Chí Linh), ông Nhung được về nhà ăn Tết, đến ngày mùng 7 tháng giêng thì quay lại đơn vị rồi đi bộ lên ga tàu hỏa Tiền Trung. Đoàn đi một mạch vào Thanh Hóa thì chuyển sang ô tô đi qua Tây Trường Sơn của nước bạn Lào rồi vào miền Tây chiến đấu, thuộc Đại đội 2, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 207, Sư đoàn 8, Quân khu 8.Ông Nhung kể, thời gian ở chiến trường, đơn vị đóng ở giáp Sài Gòn nên quân ngụy tấn công quyết liệt. Có những trận địch đánh nhiều giờ liền không di chuyển được, chỉ nằm rạp dưới tầm pháo bắn ràn rạt trên đầu. Những lúc ấy, ông luôn mong đến ngày giải phóng, dù sống hay chết, còn việc gặp lại cha thì chưa từng nghĩ đến.Ngày 30/4/1975, dù sát Sài Gòn nhưng ông cùng đồng đội chưa biết đã giải phóng, tất cả vẫn nhận lệnh đi chốt chặn dọc trên lộ 4. Chỉ đến khi thấy bà con kéo ra đường hò reo thì mới biết đã giải phóng Sài Gòn. Khi đó tất cả ôm nhau vui sướng, vì biết rằng ngày về với mẹ đã rất gần.Một buổi trưa tại Lấp Vò (Đồng Tháp), liên lạc của đơn vị đi cùng một người trung tuổi, gọi ông Nhung đến gặp. Người liên lạc hỏi ông Nhung: Có biết ai đây không?"Lúc bố đi bộ đội tôi còn nhỏ nên trí nhớ khá lờ mờ. Quả thực không nghĩ đấy là bố, chỉ nghĩ là đồng hương", ông Nhung kể.Khi người liên lạc nói đây là cha, ông Nhung đứng khựng lại không thốt lên lời, phần vì nghĩ cha đã mất, phần vì cho rằng nếu cha còn sống cũng không có tình huống gặp nhau ở vùng đất vừa là chiến trường này.Cuộc gặp giữa ông Nhung và cha diễn ra ngắn ngủi, đến chiều thì chia tay. Sau đó, ông Nhung còn một vài lần đến Long An thăm cụ Nhường. Sau này, cụ Nhường làm ở trại cải huấn cho đến lúc giải ngũ rồi mới về quê.Còn ông Nhung, giải phóng xong ông tiếp tục đi bảo vệ biên giới Tây Nam, tiến sang Campuchia đánh Polpot giải phóng nước bạn rồi phục viên năm 1981.Đến giờ, người cha, cũng là đồng đội của mình đã mất, ông Nhung trở thành một người nông dân thực thụ. Cuộc sống dù vất vả, nhưng ông Nhung luôn tâm niệm mình vẫn còn may mắn hơn nhiều đồng đội, đã hơn nửa thế kỷ mà không thể trở về.

Thư viện ảnh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn