Cuộc gặp gỡ đầy tự hào với Nhân Chứng lịch sử Lâm Noel.
Hôm nay, chúng tôi được gặp gỡ bác Lâm Noen (tên lúc tham gia kháng chiến là Lâm Thanh Hùng), nhân chứng sống của lịch sử, chúng tôi được nghe bác kể về lịch sử, về cuộc cách mạng mà bác đã trực tiếp tham gia, đóng góp vào cuộc đấu tranh giành độc lập, tự do cho dân tộc.
Ngày 05 tháng 10 năm 1967, bác gia nhập quân đội. Bác tham gia chiến đấu tại vùng B Vĩnh Hòa Hưng giáp với Hòa Thuận, lúc đó mỗi một người chỉ được 24 đồng sinh hoạt phí, cuộc sống vô cùng khó khăn. Bác kể lúc đó năm 1968 Mỹ thả bom B52, lúc đó vì gần nơi thả bom nên làm chân bác bị thương, phải nằm viện để chữa trị, gần đến ngày xuất viện, khoảng tầm 10 giờ bác yêu cầu xuất viện nhưng trạm trưởng ở trạm xá không cho. Đến tầm 11 giờ đêm, Mỹ tiếp tục tấn công bằng những quả bom dồn dập, bộ đội chúng ta ra sức chống trả nhưng thất bại, tất cá mọi người gom quân về để củng cố lại. Củng cố quân thì lúc đó bắt đầu mới hình thành những đơn vị chững chạc hơn. Tuy nhiên đến năm 1969 vào lúc 9 giờ 47 phút ngày 2 tháng 9 Bác Hồ mất, từ lúc Bác mất thì trong lúc đó máy bay của ngụy nó bay trên đầu nó rải truyền đơn rồi nó phát loa “các bạn cán binh cộng sản, hãy quay về chánh nghĩa quốc gia, Hồ Chủ Tịch đã chết rồi các bạn như con rắn không đầu”, lúc đó quân nhân đi đầu thú quân giặc đếm không xuể , lúc đó trong cái vườn trống cũng không nằm được nữa, phải chém già ở ngoài đồng trống, để cho tụi giặc đừng chú ý. Cho đến năm 1970 đội hình quân dân đã được củng cô lại cũng là tương đối, là vững chắc. Lúc đó chỉ còn một số ít đi đầu thú cho quân giặc. Lúc này giặc đánh đủ, đánh liên tục ngày đêm, Có những bãi, những vùng trở thành vùng trắng của giặc. Nhưng vì tình thần chiến đấu của nhân dân, dần dần cũng đã khôi phục, từng bước chiến đấu với giặc, đánh đồn này đánh đồn kia, cuối cùng giặc cũng co ro chứ không có dám bung như trước nữa.
Đêm 3 rạng ngày 4 tháng 9 năm 1970, Bác kể đợt đó Bác tưởng mình đã chết, sau khi sắp hoàn thành nhiệm vụ thì sau lưng Bác, cách chưa được 1 thước rưỡi thì giặc ném quả lựu đạn nổ bác kể lúc đó trên thân mình của Bác toàn là miểng chai, trong đầu Bác cũng có, lúc đó Bác phải nằm viện 1 tháng, sau đó hồi phục quay lại chiến đấu tiếp
Đến năm 1971, Bác được rút lên tỉnh đội làm bên đội vận tải hậu cầu vì Bác biết rành đường di lúc này. Từ đó trở về sau này Bác ít có đánh giặc, ít sáp trận chiến đấu rồi mà chỉ lo tải đạn. Bác nói dù đường có khó khăn cỡ nào Bác cũng hoàn thành nhiệm vụ đến nỗi mà ông Tư Trạch gọi là ông bố trạch, là chỉ huy trưởng của tỉnh , rất là khó tình và nghiêm túc cũng ôm Bác vì Bác và 1 đồng đội nữa đã chuyển tải thành công hàng dù đường đi rất khó khăn. Có lần Bác nhận nhiệm vụ đi lấy 1 tấn đạn do quân khu rót cho tỉnh Kiên giang, Bác vừa kề vửa cười: “ Lúc đó bác cũng ma lắm chứ, Bác cầm tờ giấy quyết định đem cho hậu cần của quân khu kí, ổng mới ký xong thì có ai gọi ổng chạy ra, ồng quên mất thì Bác lấy tờ quyết định công lệnh bỏ vào túi. Sau đó Bác bắt đầu nhận một tấn vũ khí này rồi chuyển về tới bên ban chỉ huy rồi tiếp tục quay trở qua lần nữa lấy thêm 1 tấn vũ khí. Bac kể tội nghiệp ông Năm Quéo lúc đó ông chủ nhiệm hậu cần nghe Bác nói ôm hôn Bác quá trời. Kết quả được hai tấn vũ khí trong lúc đó là bắt đầu mới cung ra cho đơn vị là tấn công ở Rạch Giá nè, đánh sân bay này kia nọ
Năm 1972 mùa hè rực lửa tất cả đơn vị đều chiến đấu quanh quanh, liệt liệt ở chiến trường, còn bác ở trong đơn vị khi địch tràn tới, mấy chiếc trực thăng xà xà xuống thì mình cố gắng phục kích tiêu diệt cho bằng được nhưng cuối cùng không thành. Sau đó Bác kể bị B52 bừa, bị đất nó luyện ra văng dập rồi chôn vùi cùng với 5 đồng chí. Sau khi được đồng đội móc lên rồi cấp cứu Bác tỉnh lại rồi mới đưa Bác từ vùng b về vùng a là vùng an biên nằm hết 2 tháng
Ngày 30 tháng 04 năm 1973, lúc 11 giờ. Bác kể lúc này ông Năm Quéo chạy ra vừa nói mà mừng? Ổng nói Hùng ơi mình hết chết rồi Hùng ơi, Dương Văn Minh nó chịu đầu hàng rồi á, nó kêu nó có lệnh là toàn quân lực của nó Việt Nam cộng hòa là buông vũ khí đợi để đầu hàng”, từ đó là kết thúc một cuộc đời chiến đấu của Bác. Sauk hi hòa bình, đến ngày 10/8/1976 Bác phục viên dù Bác rất tiếc, vì Bác nghĩ sau này bệnh tình này kia nọ rồi mình có hoàn thành nhiệm vụ hay không . Ngày Bác rời khỏi đơn vị về sống cảnh an nhàn của địa phương cho đến bây giờ Bác không bao giờ có một sai sót nào cả. Bởi vì nếu như một mai, một khi đời của một cán bộ về địa phương ngơi nghỉ mà không hoàn thành, không chấp hành, không đạt gia đình tiêu biểu thì còn gì nói với ai, còn nói chuyện gì với ai được nữa.
Bác nói rằng dù mệt mỏi, dù có những lúc muốn bỏ cuộc, nhưng nhìn thấy đồng đội bên cạnh, tất cả đều tiếp thêm sức mạnh cho nhau. Chiến đấu vì quê hương, vì độc lập tự do của đất nước, đó là động lực lớn nhất.
Bác nói rẳng, để học hỏi hết theo Bác Hồ rất khó, Bác nói chỉ cần học 2 từ “ Cần, kiệm” là vừa đủ. Cần là gì, không phải đó cần là cần mẫn, siêng năng mà cần học hỏi cần sát cận với những người biết chuyện để mà tìm hiểu, học hỏi, còn kiệm là tiết kiệm thời gian, tiết kiệm thời giờ, tranh thủ thời cơ để rồi nắm bắt những cái điều hay, lẽ phải của mình, để nhờ vậy đó mà mình đã có điều kiện để tiến lên với người ta
Cuộc gặp mặt người có công, nhân chứng lịch sử không chỉ là sự kiện tri ân, mà còn là điểm kết nối giữa quá khứ vẻ vang và hiện tại đổi mới. Những lời chia sẻ, những ánh mắt, nụ cười và cả giọt nước mắt xúc động đã góp phần nuôi dưỡng tinh thần yêu nước, khơi dậy khát vọng phát triển và bồi đắp giá trị nhân văn cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



