Bài viết

Cuộc gặp gỡ định mệnh

Ninh Bình30/04/2026Cao Thị Hoa3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gần nửa thế kỷ trôi qua, hình ảnh người y tá tận tụy bên giường bệnh của chàng chiến sĩ, nay lại hiện hữu trong căn nhà nhỏ ấm cúng ở khối phố Ngân Châu. Trong căn nhà cấp bốn đã ngả màu thời gian, tiếng rên của ông Huỳnh Đức Nữa vì vết thương cũ tái phát thỉnh thoảng vang lên. Cạnh đó, bà Cao Thị Hoa vẫn lặng lẽ chăm sóc chồng với nỗi xót xa dâng lên trong lòng, nhưng đôi mắt bà vẫn ánh lên niềm hạnh phúc.

Nhớ về những năm tháng tuổi trẻ hào hùng, chàng du kích Điện Ngọc ngày nào kể lại câu chuyện cuộc đời mình. Ông Huỳnh Đức Nữa tham gia cách mạng từ năm 1964, khi ấy mới tròn 14 tuổi. Lớn lên trong khói lửa chiến tranh, tuổi thơ của ông gắn liền với những trận đánh, những đêm hành quân và những tiếng súng đạn. Đến năm 1967, ông trở thành chiến sĩ Đại đội Đặc công biệt động quận 3 - Đà Nẵng. Đây là nơi ông cùng đồng đội thực hiện những trận đánh táo bạo, làm rối loạn hậu phương địch. Ba lần ông được tặng danh hiệu "Dũng sĩ diệt Mỹ", mỗi danh hiệu là một chiến công, là một lần ông đối mặt với hiểm nguy, nhưng cũng là minh chứng cho tinh thần chiến đấu quả cảm của một người lính.

Năm 1972, ông Nữa từ Khu 5 ra miền Bắc để chữa bệnh sốt rét. Chính tại nơi này, định mệnh đã đưa ông gặp Cao Thị Hoa - một cô y tá trẻ thuộc Huyện đội Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam. Cùng là đồng chí, cũng là đồng hương, họ nhanh chóng tìm thấy sự đồng điệu trong tâm hồn. Giữa những giờ phút nghỉ ngơi ngắn ngủi, họ trò chuyện, tâm sự về quê hương... Chàng lính đặc công đã tâm tình với cô y tá rằng: "Nếu có điều kiện hãy cho anh về thăm mảnh đất Duy Xuyên quê em" và liền nhận được cái gật đầu đồng ý. Kể từ đó, tình yêu nảy nở một cách tự nhiên, như một bông hoa dại mạnh mẽ, vươn lên từ mưa đạn của chiến tranh.

Đầu năm 1974, trước khi trở lại chiến trường để tham gia các trận đánh ác liệt tại Thượng Đức, Nông Sơn (tỉnh Quảng Nam cũ), chàng lính đặc công đã tìm đến nhà cô y tá để chào tạm biệt. Khoảnh khắc chia ly ấy, giữa họ đã có một lời hứa, một lời thề. Ông Nữa nhớ lại: "Anh nói với em, chỉ trừ khi kẻ thù cướp đi tính mạng thì chúng mình mới xa nhau. Nếu một trong hai người không may hy sinh, khi đất nước im tiếng súng người còn sống hãy đến phần mộ thắp nén nhang, như một sự chia tay mối lương duyên này. Còn nếu cả hai còn sống, dù kẻ nam người bắc cũng nhất định phải tìm nhau. Nhớ em nhé".

Lời hứa ấy, đơn giản nhưng nặng trĩu, trở thành sợi dây vô hình gắn kết hai con người trong suốt những tháng năm chia xa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn