Cuộc gặp gỡ định mệnh giữa bộ tứ anh hùng với cán bộ nằm vùng năm 1948
Cuộc gặp gỡ định mệnh giữa bộ tứ anh hùng với cán bộ nằm vùng năm 1948
Đêm Mưa Trên Đỉnh Lao Chải: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh
Vào một đêm đầu đông năm 1948, một trận mưa dầm dề kèm theo sương muối bao phủ toàn bộ dải núi Lao Chải. Cái lạnh cắt da cắt thịt lùa qua những khe hở của nếp nhà lợp gỗ pơ-mu cũ nát.
Bên trong căn nhà của dòng họ Giàng, bếp lửa củi nghiến bập bùng cháy đỏ. Bốn người đàn ông Mông Giàng A Lử, Giàng Trừ Tủa, Cứ Giàng Sinh và Giàng A Dê – ngồi quây quầy quanh bếp, nét mặt ai nấy đều u sầu. Dưới thung lũng Nghĩa Lộ, giặc Pháp liên tiếp lập đồn bốt, xua quân càn quét, cướp bóc ngô lúa. Tiếng khèn gọi bạn mùa xuân bị thay thế bởi tiếng súng nổ chát chúa.
Đúng lúc đó, cửa gỗ tiếng động nhẹ. Giàng A Lử cảnh giác, tay nhanh như cắt chộp lấy thanh dao mèo gia bảo bên hông. Cửa mở, Giàng A Dê – người giao liên trẻ tuổi có đôi chân nhanh như hoẵng – bước vào, dìu theo một người đàn ông lạ mặt đang run lên vì sốt rét. Đó chính là anh cán bộ nằm vùng thuộc Đội xung phong Quyết Tiến. Anh đã vượt đèo Khau Phạ sương mù dày đặc, trốn chạy sự lùng sục của giặc Pháp để tìm đường lên đỉnh Lao Chải gây dựng cơ sở cách mạng.
Giàng Trừ Tủa nhanh chóng vứt thêm củi vào bếp lửa, trong khi Cứ Giàng Sinh vội vã cấu một mẩu nhựa thuốc phiện đen hòa vào bát nước ấm để người cán bộ uống cắt cơn đau. Nhờ ngọn lửa ấm và sự chăm sóc kịp thời, người cán bộ dần tỉnh táo.
Anh nhìn vào mắt bốn người đàn ông Mông, không dùng những từ ngữ đao to búa lớn, anh chỉ vào bếp lửa rồi nói giọng trầm ấm:
"Người Mông ta có cây dao quắm sắc, có súng kíp tài, tại sao lại chịu để lính Pháp lên cướp ngô, cướp lúa? Bác Hồ ở dưới xuôi bảo rằng: Các dân tộc đều là anh em, phải cùng nhau đứng lên đánh đuổi giặc Pháp thì cái bụng người Mông mới no, bản làng mới có tự do!"
Lời nói của anh cán bộ như gáo nước dập tắt nỗi hoang mang, nhưng lại thổi bùng lên ngọn lửa căm thù bấy lâu nay âm ỉ trong lòng bốn chàng trai Mông. Giàng A Lử đập mạnh tay xuống sàn gỗ: "Cán bộ nói đúng cái bụng của người Mông rồi! Bản ta không thể chịu nhục mãi được!".
Ngay trong đêm định mệnh ấy, dưới sự hướng dẫn của anh cán bộ nằm vùng, Đội du kích Lao Chải chính thức được thành lập. Bốn người họ đứng thành vòng tròn, cùng nắm chặt tay nhau quanh bếp lửa hồng.
Giàng A Lử nhận trách nhiệm làm Đội trưởng, thề dùng đôi chân bạt núi để dẫn đường cho anh em chiến đấu. Giàng Trừ Tủa nhận lo phần vũ khí, thề giữ cho lò rèn không bao giờ tắt lửa để đúc súng kíp, mìn bẫy đá. Cứ Giàng Sinh nhận vót tre, tẩm nhựa độc vào mũi cung dâu rừng để ám sát giặc. Còn chàng trai trẻ Giàng A Dê thề làm đôi mắt xuyên qua màn sương mù, chạy đua với thời gian để chuyển mật lệnh.
Cuộc gặp gỡ giữa bốn người anh hùng Mông và anh cán bộ nằm vùng năm 1948 là một bước ngoặt lịch sử vĩ đại của vùng cao Lao Chải. Từ nếp nhà gỗ pơ-mu rách nát trong đêm mưa sương ấy, ngọn lửa cách mạng đã bén lên, biến những người tiều phu bám núi thành "Những chiến binh mây mù" kiên cường, viết nên thiên sử thi oanh liệt giữ làng giữ nước cho đến ngày toàn thắng.



