Bài viết

Cuộc gặp gỡ mười lăm phút ở trạm giao liên

Cuộc gặp gỡ mười lăm phút ở trạm giao liên

Quảng Trị28/04/2026Cao Sỹ Linh (Đoàn Trường Cao đẳng nghề)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lâm và Hà là đôi bạn thanh niên xung phong cùng quê Nghệ An. Họ yêu nhau giữa những lần san lấp hố bom trên đường 20 Quyết Thắng. Khi đơn vị của Lâm nhận lệnh chuyển sâu vào mặt trận phía Nam, họ chỉ kịp nắm tay nhau một cái thật chặt dưới ánh chớp của pháo tầm xa.

Bẵng đi ba năm, Hà giờ đã là trạm trưởng một trạm giao liên ven rừng Trường Sơn. Một chiều mưa tầm tã, một đoàn xe vận tải chở thương binh ghé qua trạm để nghỉ sức. Hà bận rộn phát cơm, tiếp nước cho các chiến sĩ. Giữa đám đông lộn xộn, một giọng nói khàn khàn vang lên: "Hà đó phải không?"

Hà khựng lại. Là Lâm. Nhưng Lâm không còn là anh chàng thư sinh ngày nào. Anh nằm trên cáng, đôi mắt bị băng kín vì vết thương từ lựu đạn. Hà lao đến, bàn tay run rẩy chạm vào khuôn mặt sạm đen của người yêu.

"Lâm! Là em đây!"
Lâm cười, nụ cười méo xệch vì đau đớn: "Hà... anh nghe mùi bồ kết trên tóc em là anh nhận ra ngay. Anh không nhìn thấy em nữa, nhưng anh biết em vẫn đẹp như ngày mình chia tay ở đỉnh đèo."

Họ chỉ có đúng mười lăm phút trước khi đoàn xe phải tiếp tục lăn bánh để kịp giờ vượt trọng điểm. Hà không khóc, chị nhanh chóng bới trong túi xách lấy ra một gói xôi muối mè nhét vào tay Lâm: "Anh ăn đi cho có sức. Ra Bắc điều trị, em sẽ viết thư thường xuyên."

Chiếc xe tải nổ máy, khói bụi mịt mù. Hà đứng nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần sau tán lá rừng. Mười lăm phút gặp lại sau ba năm, chỉ kịp chạm tay và nghe giọng nói, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để họ nuôi dưỡng niềm tin đi qua những ngày tàn khốc nhất của cuộc chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn