Cuộc gặp gỡ muộn màng của người cha và con trai
Cuộc gặp gỡ muộn màng của người cha và con trai
Ông Đức là một cán bộ miền Nam tập kết ra Bắc năm 1954, để lại người vợ trẻ và đứa con trai mới chào đời ở quê nhà Quảng Nam. Hai mươi năm sau, ông Đức giờ đây đã là một chính ủy trung đoàn bộ binh, hành quân trở lại chiến trường xưa trong chiến dịch giải phóng miền Nam năm 1975.
Trong một trận đánh chiếm đồn địch ở cửa ngõ Đà Nẵng, đơn vị của ông Đức bắt sống được một nhóm tù binh địch. Khi đi kiểm tra danh sách tù binh, ông Đức bỗng khựng lại trước một người lính trẻ có khuôn mặt giống hệt người vợ năm xưa của mình, trên cổ người lính ấy đeo một mảnh bùa bình an bằng bạc có khắc chữ "Đức - Hiền".
Đó chính là đứa con trai của ông, đứa trẻ bị bắt lính vào quân đội Sài Gòn. Người cha và người con trai gặp nhau giữa hai đầu chiến tuyến, trong một hoàn cảnh vô cùng trớ trêu. Ông Đức ôm lấy đứa con trai, nước mắt giàn giụa. Nỗi đau xót ấy càng thôi thúc ông và các đồng đội phải nhanh chóng kết thúc cuộc chiến, để không còn những gia đình nào phải chịu cảnh cốt nhục phân ly.



