CUỘC GẶP GỠ SAU BA MƯƠI NĂM
Sau nhiều năm rời quân ngũ, bác Trần Văn Hùng có dịp gặp lại những người đồng đội cũ từng cùng mình đi qua bom đạn chiến tranh. Cuộc hội ngộ sau hơn ba mươi năm khiến những ký ức “Thời hoa lửa” một lần nữa ùa về đầy xúc động. Những mái đầu bạc hôm nay vẫn nguyên vẹn tình đồng đội của những người lính năm xưa.
Người lính đi qua chiến tranh thường không dễ quên đồng đội. Với bác Trần Văn Hùng cũng vậy. Dù đã xuất ngũ từ rất lâu, cuộc sống đời thường với bao lo toan cơm áo đã cuốn mỗi người đi một nơi, nhưng trong lòng bác, ký ức về đơn vị năm xưa chưa bao giờ phai nhạt.
Bác kể rằng nhiều năm sau ngày rời quân ngũ, bác gần như mất liên lạc với hầu hết đồng đội. Thời ấy chưa có điện thoại, việc tìm nhau rất khó. Có người trở về quê làm ruộng, có người đi công tác xa, cũng có người mang thương tật suốt đời vì chiến tranh.
“Có những đồng chí tôi nghĩ chắc chẳng còn cơ hội gặp lại,” bác nói.
Người viết nhìn ánh mắt xa xăm của bác mà hiểu rằng, chiến tranh không chỉ chia cắt con người trong những năm bom đạn mà còn khiến nhiều cuộc đời mãi mãi không thể đoàn tụ đầy đủ.
Một ngày đầu hè nhiều năm sau đó, bác bất ngờ nhận được tin một số đồng đội cũ của Sư đoàn 968 tổ chức gặp mặt tại Thanh Hóa. Cầm tờ giấy mời trên tay, bác xúc động đến mất ngủ cả đêm.
“Tôi cứ nghĩ mãi không biết giờ anh em thay đổi ra sao,” bác cười hiền.
Sáng hôm lên đường đi gặp đồng đội, bác dậy rất sớm. Bộ quần áo cựu chiến binh được bác là phẳng cẩn thận từ tối hôm trước. Những tấm huân chương cũ cũng được bác lau lại thật sạch.
“Bao năm rồi mà lòng vẫn hồi hộp như ngày còn trẻ,” bác kể.
Người viết hình dung người lính già đứng trước gương chỉnh lại cổ áo, trong lòng bồi hồi như sắp gặp lại một phần tuổi trẻ của mình.
Buổi gặp mặt hôm ấy diễn ra trong một hội trường nhỏ. Khi bác Hùng vừa bước vào, một người đàn ông tóc đã bạc trắng bỗng đứng bật dậy gọi lớn:
“Hùng phải không?”
Bác kể rằng chỉ nghe tiếng gọi ấy thôi là bao ký ức cũ như ùa về.
“Chúng tôi ôm nhau mà không nói được gì,” bác xúc động kể.
Có người chống gậy vì vết thương cũ tái phát. Có người mái tóc bạc gần hết. Có người mang theo cả những tấm ảnh cũ đã úa màu theo năm tháng.
Người viết cảm nhận được sự thiêng liêng của cuộc hội ngộ ấy. Những người lính năm xưa từng sống chết bên nhau, từng chia nhau từng ngụm nước giữa rừng sâu, hôm nay lại được ngồi cạnh nhau trong thời bình.
Bác Hùng kể rằng buổi gặp hôm ấy kéo dài từ sáng đến tận chiều nhưng chẳng ai muốn về sớm. Họ kể cho nhau nghe về cuộc sống sau chiến tranh, về gia đình, con cháu và cả những khó khăn từng trải qua.
Nhưng điều được nhắc nhiều nhất vẫn là những năm tháng “Thời hoa lửa”.
Có người kể về những đêm hành quân xuyên rừng Tây Nguyên. Có người nhắc lại những lần sốt rét tưởng không qua khỏi. Có người nghẹn giọng khi nhớ đến đồng đội đã hy sinh.
“Khi nhắc đến những người không còn nữa, cả hội trường im lặng,” bác nói nhỏ.
Người viết hiểu rằng, với những người lính già, ký ức chiến tranh chưa bao giờ là điều dễ nhắc lại. Trong đó có cả niềm tự hào lẫn những nỗi đau không thể gọi tên.
Một đồng đội cũ hôm ấy mang theo cuốn sổ ghi tên những chiến sĩ của tiểu đội năm xưa. Khi đọc từng cái tên, nhiều người lặng lẽ lau nước mắt.
“Có người hy sinh lúc mới đôi mươi,” bác xúc động kể.
“Nghĩ mà thương lắm.”
Trong buổi gặp mặt, bác Hùng bất ngờ được gặp lại người đồng đội từng cõng mình vượt rừng khi bị sốt rét nặng năm nào.
“Anh ấy già rồi nhưng tôi vẫn nhận ra ngay,” bác cười mà mắt đỏ hoe.
Hai người ngồi cạnh nhau rất lâu, nhắc lại từng chuyện cũ. Những ký ức tưởng đã ngủ yên nhiều năm bỗng sống dậy rõ ràng như mới hôm qua.
Người viết cảm nhận được rằng, chiến tranh có thể lấy đi tuổi trẻ, nhưng cũng tạo nên thứ tình cảm đặc biệt mà chỉ những người từng đi qua bom đạn mới thực sự hiểu được.
Khi buổi gặp gần kết thúc, tất cả cùng đứng dậy hát bài “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Giọng hát không còn khỏe như xưa, nhiều người hát nghẹn giữa chừng, nhưng ai cũng hát bằng tất cả xúc động của mình.
“Lúc ấy tôi thấy như mình lại trở về tuổi hai mươi,” bác kể.
Trước khi chia tay, các cựu chiến binh nắm chặt tay nhau rất lâu. Ai cũng hiểu tuổi tác ngày càng cao, chẳng biết còn gặp lại nhau được bao nhiêu lần nữa.
“Có người dặn tôi: còn khỏe ngày nào thì còn gặp nhau ngày ấy,” bác nói.
Người viết nhìn bác Hùng mà cảm nhận rõ niềm hạnh phúc giản dị của người lính già. Sau bao năm tháng, điều còn lại quý giá nhất vẫn là tình đồng đội.
Trở về từ buổi gặp mặt hôm ấy, bác Hùng mang theo rất nhiều cảm xúc. Suốt nhiều ngày sau, bác vẫn mở lại những tấm ảnh cũ rồi ngồi lặng hàng giờ.
Bác bảo rằng càng lớn tuổi, con người càng hay nhớ về quá khứ. Nhưng với bác, ký ức chiến tranh không chỉ là gian khổ mà còn là quãng đời đẹp nhất của tuổi trẻ.
“Chúng tôi đã sống thật lòng với nhau,” bác nói chậm rãi.
“Đó là điều quý giá nhất.”
Đến hôm nay, bác vẫn giữ liên lạc với một số đồng đội cũ. Mỗi dịp lễ, tết hay ngày Thương binh Liệt sĩ, họ lại gọi điện hỏi thăm nhau, nhắc nhau giữ gìn sức khỏe.
Người viết hiểu rằng, dù chiến tranh đã lùi xa rất lâu, tình đồng đội của những người lính năm xưa vẫn chưa bao giờ phai nhạt.
Cuối câu chuyện, bác Hùng nhìn tấm ảnh chụp cùng đồng đội đặt trên bàn rồi chậm rãi nói:
“Thời gian có thể làm tóc bạc đi, nhưng tình đồng đội thì không bao giờ cũ.”



