Bài viết

CUỘC GẶP GỠ SAU BỨC MÀN KHÓI SÚNG

Câu chuyện xúc động về cái bắt tay bằng bàn tay trái duy nhất của người lính già La Văn Cầu với một cựu binh Pháp năm xưa tại chiến trường Đông Khê — một biểu tượng mạnh mẽ cho tinh thần hòa giải và khát vọng hòa bình.

Đồng Nai10/06/2026Trần Đức Tín (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 2004, nhân dịp kỷ niệm 50 năm chiến thắng Điện Biên Phủ, một đoàn cựu chiến binh Pháp từng tham chiến tại Đông Dương đã quay trở lại Việt Nam. Trong số đó, có những người từng đứng ở bên kia chiến tuyến trong chiến dịch Biên giới năm 1950 — trận đánh mà chàng trai trẻ La Văn Cầu đã tự chặt cánh tay phải của mình để ôm bộc phá phá đồn.

Tại một cuộc gặp gỡ hữu nghị được tổ chức ở Hà Nội, ông La Văn Cầu, lúc này đã là một vị Đại tá về hưu tóc bạc trắng, mặc bộ quân phục chỉnh tề bước vào khán phòng. Phía bên kia, một người đàn ông Pháp lớn tuổi, ngực cũng đeo đầy huân chương, lặng lẽ tiến về phía ông. Đó là Pierre — cựu binh Pháp, người từng là trắc thủ súng máy cố thủ trong hệ thống lô cốt Đông Khê năm ấy.

Hơn 50 năm trước, họ là hai kẻ đối đầu sinh tử. Khẩu súng máy của Pierre đã quét những làn đạn đỏ lịm làm gãy nát cánh tay của La Văn Cầu, và chính khối bộc phá của La Văn Cầu đã hất tung trận địa của Pierre. Giữa họ là máu, là nước mắt, là nỗi đau tột cùng của chiến tranh.

Cả khán phòng bỗng chốc im phăng phắc khi hai người lính già đứng đối diện nhau. Pierre nhìn vào ống tay áo phải trống trải được cài gọn gàng vào túi áo của ông La Văn Cầu. Đôi bàn tay của người cựu binh Pháp run lên bần bật, gương mặt ông hiện rõ sự hối hận và xúc động nghẹn ngào. Pierre lắp bắp bằng vốn tiếng Việt ít ỏi: "Tôi... xin lỗi...".

Trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, vị đại tá già La Văn Cầu khẽ mỉm cười hiền hậu. Ông không hề lộ một chút oán hận. Ông chủ động đưa bàn tay trái duy nhất còn lại của mình ra, nắm lấy bàn tay của Pierre. Cái bắt tay thật chặt, thật ấm áp giữa hai con người từng một thời coi nhau là kẻ thù.

Ông La Văn Cầu nhìn thẳng vào mắt người cựu binh Pháp, dùng giọng trầm ấm nói qua người phiên dịch:

"Ông bạn già, ngày xưa chúng ta nổ súng vào nhau vì nghĩa vụ của mỗi người lính ở hai đầu chiến tuyến. Tôi mất một cánh tay, các ông cũng mất đi những người đồng đội. Đó là cái giá quá đắt của chiến tranh. Nhưng hôm nay, chúng ta đứng ở đây, giữa một nước Việt Nam độc lập và hòa bình. Hãy để quá khứ nằm lại sau lưng. Cái bắt tay này là để chúng ta cùng hướng về tương lai, và để thế hệ con cháu chúng ta không bao giờ phải chịu cảnh cầm súng bắn vào nhau nữa."

Pierre đứng lặng người, những giọt nước mắt lăn dài trên lưỡng gò má nhăn nheo của người lính viễn chinh năm nào. Ông ôm chầm lấy ông La Văn Cầu. Hai người lính già, một Việt — một Pháp, ôm nhau giữa những tràng pháo tay vang dội của khán phòng. Họ cùng nhau chia sẻ những câu chuyện về gia đình, về con cái và về cuộc sống thanh bình hiện tại.

Vĩ thanh

Cuộc gặp gỡ lịch sử ấy đã được báo chí quốc tế ghi lại như một biểu tượng đẹp đẽ nhất của tinh thần khoan dung và khát vọng hòa bình của dân tộc Việt Nam.

Anh hùng La Văn Cầu, người từng dùng ý chí sắt đá để chiến thắng kẻ thù trên chiến trường, lại một lần nữa dùng trái tim nhân văn, bao dung để cảm hóa chính những người ở bên kia chiến tuyến. Cánh tay phải của ông đã nằm lại ở Đông Khê, nhưng bàn tay trái còn lại của ông đã kịp bắc một cây cầu hòa bình, chứng minh cho thế giới thấy rằng: Sức mạnh vĩ đại nhất của người lính Bộ đội Cụ Hồ không chỉ là lòng dũng cảm khi cầm súng, mà còn là sự cao thượng, mở lòng khép lại quá khứ khi tiếng súng đã reo vui hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn