Cựu chiến binh

Cuộc gặp lại nơi nghĩa trang liệt sĩ

Có những cuộc gặp không cần lời chào, chỉ lặng im mà khắc sâu suốt đời. Với tôi, đó là cuộc gặp lại người bạn thuở ấu thơ tại Nghĩa trang Liệt sĩ tỉnh Sông Bé (nay là Nghĩa trang Liệt sĩ Bình Dương) vào năm 1992.

TP. Hồ Chí Minh07/01/2026Nguyễn Minh Nguyệt (Phường Thủ Dầu Một)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cuộc gặp lại nơi nghĩa trang liệt sĩ

Có những cuộc gặp không cần lời chào, chỉ lặng im mà khắc sâu suốt đời. Với tôi, đó là cuộc gặp lại người bạn thuở ấu thơ tại Nghĩa trang Liệt sĩ tỉnh Sông Bé (nay là Nghĩa trang Liệt sĩ Bình Dương) vào năm 1992.

Trong một lần cùng đơn vị làm cỏ, tôi cúi xuống trước một ngôi mộ và sững người khi đọc thấy cái tên Nguyễn Khắc Duệ. Người bạn lớn lên cùng tôi trong xóm nhỏ, cùng chia sẻ một tuổi thơ nghèo mà đầy ắp kỷ niệm, nay nằm lặng lẽ giữa hàng ngàn liệt sĩ. Duệ nhập ngũ khi vừa tròn 18 tuổi và hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo bao ước mơ chưa kịp gọi tên. Suốt nhiều năm, chúng tôi vẫn nghĩ anh còn nằm lại đâu đó nơi chiến trường xa.

Giữa không gian nghĩa trang tĩnh lặng, tôi đứng thật lâu trước mộ bạn. Không có nén nhang trong tay, chỉ có sự lặng im và lòng thành kính. Tôi cố ghi nhớ thật kỹ nơi anh yên nghỉ, như để giữ lại một phần ký ức không thể phai mờ.

Hơn ba mươi năm trôi qua, nghĩa trang đã đổi thay khang trang, yên bình hơn. Nhưng với tôi, nơi đây không chỉ là chốn an nghỉ của những người đã khuất, mà còn là nơi nhắc nhở những người đang sống về giá trị của hòa bình và sự hy sinh.

Các anh đã nằm xuống để đất nước đứng lên. Phần còn lại là trách nhiệm của chúng ta – sống sao cho xứng đáng và không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn