Cuộc gặp sau 40 năm
Cuộc gặp gỡ
Chúng tôi hẹn gặp nhau tại một quán cà phê nhỏ. Người chống gậy, người đi chậm vì vết thương cũ. Nhưng khi nhìn thấy nhau, chúng tôi vẫn gọi bằng những cái tên thời lính.
Lâm – người từng kéo tôi khỏi hầm sập – giờ đã là ông ngoại. Cậu ấy cười lớn, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ cương nghị năm xưa.
Chúng tôi ngồi rất lâu, nhắc lại trận đánh trên đồi, những đêm mưa rừng, và cả những người không thể ngồi cùng.
Khi chia tay, Lâm nắm chặt tay tôi:
“May mà mình còn sống để già đi cùng nhau.”
Tôi bước ra đường. Thành phố đông đúc và sáng rực ánh đèn. Tôi nhận ra điều kỳ diệu nhất không phải là những ngày xông pha, mà là những ngày bình thường này — khi tôi có thể chậm rãi đi giữa phố, không phải cúi mình tránh đạn.



