Cuộc gặp sau bốn mươn năm
Bốn mươi năm sau ngày đất nước thống nhất, đơn vị tổ chức gặp mặt cựu chiến binh.
Tóc ai cũng bạc.
Có người chống gậy.
Có người đi cùng con cháu.
Nhưng chỉ cần gặp nhau là nhận ra ngay.
Anh Ngô Văn Hiến vừa thấy tôi đã cười:
"Ông vẫn còn cái sẹo trên trán à?"
Tôi đáp:
"Còn chứ, nhờ ông băng bó hôm ấy đấy."
Cả hội trường bật cười.
Những câu chuyện cũ được nhắc lại như mới hôm qua.
Sau buổi gặp mặt, chúng tôi cùng đến nghĩa trang liệt sĩ.
Đứng trước hàng bia trắng, không ai nói thành lời.
Tôi khẽ đặt bó hoa xuống mộ người tiểu đội trưởng năm xưa rồi thì thầm:
"Anh em về thăm anh đây."
Gió chiều thổi nhẹ qua hàng thông.
Trong lòng tôi bỗng thấy bình yên.
Thời gian đã lấy đi sức khỏe của nhiều người.
Không ít đồng đội mang trong mình thương tật suốt đời.
Có người đã mất vì vết thương tái phát.
Nhưng chưa bao giờ chúng tôi quên nhau.
Tình đồng đội vẫn nguyên vẹn như ngày còn ở chiến hào.
Hãy trân trọng tình bạn, tình đồng chí và sự thủy chung. Những mối quan hệ được xây dựng bằng sự chân thành sẽ trở thành tài sản quý giá nhất của cuộc đời.



