Cuộc Gặp Sau Khung Cửa Sổ Của Người Lính Già Bị Thương Ở Cả Hai Mắt
Đoàn Mai Lan
Năm 1974, trên vùng đất lửa Thừa Thiên - Huế, một đợt pháo kích dữ dội của địch trúng vào trận địa khiến cựu chiến binh Đinh Văn Thường bị thương rất nặng. Khi tỉnh dậy trong trạm quân y dã chiến, xung quanh ông chỉ còn là một màn đêm đặc quánh. Đôi mắt của người lính trẻ đã vĩnh viễn không còn nhìn thấy ánh sáng.
Trở về địa phương sau ngày hòa bình, ông Thường đối mặt với vô vàn khó khăn của một thương binh hạng nặng. Mọi sinh hoạt đều phải dựa vào đôi tay cảm giác và sự chỉ dẫn của người thân. Thế nhưng, điều khiến ông trăn trở nhất không phải là đôi mắt đã hỏng, mà là gương mặt của người đồng đội tên Lê Văn Minh — người đã liều mình lao qua làn đạn cõng ông rời khỏi trận địa dội pháo năm xưa.
Biết ông Minh cũng là thương binh và đã chuyển về quê nhà ở vùng đồng bằng Bắc Bộ, ông Thường nuôi hi vọng suốt hàng chục năm trời được gặp lại người cứu sống mình. Năm 2018, nhờ sự giúp đỡ của Hội Cựu chiến binh và các nhịp cầu kết nối, hai người lính già cuối cùng cũng tìm thấy địa chỉ của nhau.
Ngày ông Minh đón xe vào thăm ông Thường tại căn nhà nhỏ ở miền Trung, hai cựu chiến binh tóc đã bạc phơ ôm chồm lấy nhau giữa hiên nhà.
Ông Thường không thể nhìn thấy gương mặt đã hằn vết thời gian của người bạn già, nhưng bàn tay run run của ông chậm rãi dò dẫm từng đường nét trên khuôn mặt, vai áo và những vết sẹo cũ của ông Minh.
"Thằng Minh đây rồi... Tao không nhìn thấy mày nữa, nhưng cái giọng nói và bàn tay này thì tao nhớ suốt đời!" — ông Thường xúc động nghẹn ngào.
Hai người lính già cùng ngồi bên hiên nhà, ôn lại những ký ức gian khổ nhưng đầy tự hào thời hoa lửa. Giữa thời bình, cuộc gặp gỡ không nước mắt ủy mị mà ấm áp nghĩa tình ấy đã trở thành minh chứng cho thứ tình cảm thiêng liêng nhất của Bộ đội Cụ Hồ: Tình đồng chí không bao giờ phai nhạt theo thời gian.



