Bài viết

CUỘC GẶP SAU NHIỀU NĂM

Tuyên Quang07/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cuộc gặp gỡ không cần chuẩn bị trước, không cần lời mời trang trọng, nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc hơn bất cứ buổi lễ nào. Với ông Sùng Seo Hồ, cuộc gặp lại người đồng đội cũ sau nhiều năm xa cách là một khoảnh khắc như thế.

Họ gặp nhau trong một dịp rất tình cờ, khi cả hai cùng tham gia một hoạt động dành cho cựu chiến binh. Ban đầu, chỉ là một cái nhìn thoáng qua. Nhưng rồi ánh mắt ấy dừng lại lâu hơn, như cố gắng nhận ra điều gì đó quen thuộc.

“Có phải… Hồ không?”
Giọng nói ấy khiến ông sững lại.

Chỉ một câu hỏi ngắn, nhưng đủ để mở ra cả một vùng ký ức. Hai người lính già tiến lại gần nhau, nắm chặt tay. Không cần giới thiệu, không cần xác nhận, họ biết chắc mình đã tìm lại được một phần quá khứ.

Họ ngồi bên nhau rất lâu. Những câu chuyện bắt đầu được nhắc lại, không theo trình tự nào, nhưng lại rất rõ ràng trong ký ức của mỗi người.

Họ không nói nhiều về hiện tại. Cuộc sống bây giờ, dù có khó khăn hay thuận lợi, cũng không còn là điều quan trọng nhất trong khoảnh khắc ấy. Điều họ nhắc đến là những ngày tháng ở Vị Xuyên—nơi đã gắn kết họ bằng những trải nghiệm không thể quên.

Những cái tên lần lượt được gọi lên. Có người đã trở về, có người đã mãi mãi nằm lại nơi núi đá. Mỗi cái tên là một khoảng lặng.

Có lúc, cả hai cùng im lặng rất lâu. Không phải vì không còn gì để nói, mà vì có những điều không thể diễn đạt bằng lời.

Người đồng đội nắm tay ông, nói khẽ:
“Chúng mình còn sống là may mắn.”

Ông Hồ gật đầu. Câu nói ấy đơn giản, nhưng chứa đựng tất cả—sự biết ơn, nỗi mất mát và cả niềm trân trọng cuộc sống.

Họ chia tay nhau cũng giản dị như cách họ gặp lại. Không hẹn ngày gặp lại, không trao đổi nhiều thông tin. Nhưng cả hai đều hiểu rằng, cuộc gặp ấy là đủ.

Trên đường về, ông Hồ đi chậm hơn thường ngày. Có lẽ không phải vì mệt, mà vì tâm trí ông vẫn còn ở lại với những ký ức vừa được đánh thức.

Cuộc gặp ấy không làm thay đổi cuộc sống hiện tại của ông, nhưng lại khiến những ký ức cũ trở nên rõ nét hơn. Nó nhắc ông nhớ rằng, dù thời gian có trôi qua bao lâu, tình đồng đội vẫn luôn tồn tại.

Với những người lính, chiến tranh có thể đã kết thúc, nhưng những gì họ trải qua vẫn sống trong họ mỗi ngày. Và đôi khi, chỉ cần một cuộc gặp gỡ, tất cả lại hiện về—nguyên vẹn như chưa từng phai nhạt.

Câu chuyện ấy, nếu nhìn từ bên ngoài, có thể rất bình thường. Nhưng với những người trong cuộc, đó là một phần không thể thiếu của cuộc đời.

Và chính những điều bình dị như thế đã tạo nên chiều sâu cho câu chuyện về một thế hệ—một thế hệ đã đi qua “thời hoa lửa”, để hôm nay có thể ngồi lại, nhớ về nhau, và trân trọng từng ngày được sống trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn