CUỘC GẶP SAU NỬA THẾ KỶ
Đã hơn năm mươi năm trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ rõ ngày đầu tiên khoác lên mình bộ quân phục màu xanh. Ngày ấy tôi hai mươi tuổi. Mẹ tôi khóc rất nhiều. Còn tôi, vừa háo hức vừa lo sợ. Không ai bước vào chiến tranh mà không sợ. Chỉ là người lính học cách giấu nỗi sợ vào trong tim. Tôi chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên. Rừng già, sốt rét, bom đạn — tất cả như một thử thách liên tiếp. Người bạn thân nhất của tôi là Võ Minh Tuấn, quê Quảng Nam. Tuấn nói ít, làm nhiều. Nó thường nhường tôi phần cơm ngon hơn, phần nước nhiều hơn. Có lần tôi hỏi:
– Sao mày tốt với tao thế? Nó cười:
– Vì vào đây rồi, đồng đội là người thân. Câu nói ấy đơn giản nhưng theo tôi suốt đời. Năm 1974, đơn vị tôi bị phục kích trong một lần hành quân đêm. Tiếng súng nổ bất ngờ. Đội hình rối loạn. Tôi trúng đạn vào chân, không chạy được. Địch đang áp sát. Tôi nghĩ mình sẽ chết. Nhưng giữa làn đạn, Tuấn quay lại. Nó kéo tôi vào một hốc đá, băng bó sơ cho tôi rồi nói:
– Mày nằm đây, tao đi gọi cứu viện. Tôi giữ tay nó:
– Đừng đi. Nó cười:
– Không sao đâu. Đó là lần cuối tôi thấy nó. Suốt đêm ấy, đơn vị tìm kiếm nhưng không thấy Tuấn. Chúng tôi chỉ tìm được chiếc khăn rằn của nó mắc trên cành cây. Nó mất tích. Không tìm được thi thể. Không có mộ. Chỉ có ký ức. Năm nào tôi cũng day dứt. Tôi vẫn tin nó đâu đó giữa đại ngàn. Cho đến năm ngoái, một đoàn cựu chiến binh Quảng Nam mời tôi vào dự lễ tưởng niệm. Ở đó, một người đàn ông tóc bạc bước tới nhìn tôi rất lâu rồi hỏi:
– Có phải anh Cường không? Tôi sững người. Là Tuấn. Nó còn sống. Hóa ra đêm ấy, bị thương nặng rồi được dân làng cứu, sau đó mất liên lạc hoàn toàn. Chúng tôi ôm nhau giữa sân đình như hai đứa trẻ. Khóc. Cười. Không nói nên lời. Nửa thế kỷ. Năm mươi năm chờ đợi. Tôi cứ tưởng mình đã mất nó mãi mãi. Hóa ra, chiến tranh có thể lấy đi rất nhiều thứ. Nhưng đôi khi, nó cũng để lại những phép màu. Cuộc gặp ấy giúp tôi hiểu rằng: tình đồng đội thật sự không bao giờ mất. Dù bom đạn, thời gian hay tuổi tác — nó vẫn sống, nguyên vẹn như ngày đầu chúng tôi gọi nhau là “đồng chí”.



