CUỘC GẶP SAU NỬA THẾ KỶ
Tháng Tư, nắng trải vàng trên sân Nhà Văn hóa huyện trong buổi gặp mặt các cựu chiến binh nhân kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Những mái đầu bạc, những bộ quân phục đã sờn màu thời gian và những cái bắt tay thật chặt khiến không khí trở nên ấm áp hơn bao giờ hết.
Ông Nguyễn Văn An, 74 tuổi, lặng lẽ ngồi ở hàng ghế cuối. Trên ngực áo ông là những tấm huân chương đã ngả màu. Điều ông mong mỏi nhất trong chuyến đi này không phải là gặp lại đồng đội cũ, mà là tìm một người bạn đã thất lạc hơn nửa thế kỷ.
Đó là Hùng.
Năm 1971, An và Hùng cùng nhập ngũ, cùng huấn luyện, cùng chia nhau từng nắm cơm, ngụm nước trên đường hành quân vào chiến trường. Hai người từng hẹn với nhau rằng, khi đất nước hòa bình sẽ cùng trở về quê, dựng nhà cạnh nhau và kể cho con cháu nghe về những năm tháng tuổi trẻ.
Nhưng trong một trận đánh ác liệt, đơn vị bị chia cắt. An bị thương, được chuyển về tuyến sau. Còn Hùng bặt vô âm tín.
Suốt nhiều năm, An vẫn tin bạn mình còn sống. Ông nhiều lần tìm kiếm qua các hội cựu chiến binh, qua đồng đội cũ nhưng đều không có kết quả.
Cho đến đầu năm nay, Ban tổ chức buổi gặp mặt đăng tải một bức ảnh cũ chụp đơn vị năm 1972 lên bản tin. Trong ảnh, An nhận ra chính mình và người đứng cạnh là Hùng. Dưới bức ảnh có một dòng bình luận ngắn:
"Không biết còn ai nhớ hai chàng lính trẻ này không?"
Người để lại bình luận mang tên Nguyễn Văn Hùng.
An lập tức liên hệ với Ban tổ chức.
Đúng 9 giờ sáng hôm ấy, giữa dòng người đang trò chuyện rôm rả, một cụ ông chống gậy bước chậm vào hội trường. Ông An đứng bật dậy. Hai người nhìn nhau rất lâu.
Rồi gần như cùng lúc, họ gọi tên nhau:
Hùng!
An!
Không cần thêm một lời nào, hai người ôm chầm lấy nhau. Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt đã in hằn dấu vết thời gian. Cả hội trường lặng đi, rồi những tràng pháo tay vang lên không dứt.
Ngồi bên nhau, họ kể lại những ký ức tưởng đã ngủ yên.
Hùng kể rằng sau trận đánh năm ấy, ông được người dân cứu chữa rồi chuyển sang một đơn vị khác. Chiến tranh kết thúc, vì mất hết giấy tờ và nhiều lần thay đổi nơi ở, ông không còn liên lạc được với đồng đội.
An lấy từ chiếc túi vải cũ một tấm ảnh đen trắng đã sờn mép.
"Tôi giữ nó hơn năm mươi năm. Có lúc nghĩ chỉ còn mình tôi nhớ đến cậu."
Hùng cầm bức ảnh, bàn tay run run vuốt nhẹ lên khuôn mặt của hai chàng trai tuổi đôi mươi.
"Không ngờ chúng ta đều đã già..."
Buổi gặp mặt kết thúc khi mặt trời đã ngả về chiều. Hai người bạn già nắm chặt tay nhau bước ra sân. Trước mắt họ là những hàng cây xanh mướt, tiếng cười của trẻ nhỏ vang lên từ công viên bên cạnh.
Hùng khẽ nói:
"Ngày ấy, chúng ta chiến đấu đâu chỉ để giành chiến thắng. Chúng ta chiến đấu để có những buổi chiều bình yên như hôm nay."
An gật đầu. Ông hiểu rằng, thời gian có thể lấy đi tuổi trẻ, sức khỏe và cả mái tóc xanh, nhưng không thể xóa nhòa tình đồng đội được tôi luyện trong khói lửa chiến tranh.
Cuộc gặp sau hơn nửa thế kỷ không chỉ là niềm vui của hai người lính già. Đó còn là minh chứng rằng những giá trị cao đẹp của một thời hoa lửa – lòng yêu nước, tình đồng chí và niềm tin vào ngày hòa bình – vẫn luôn sống mãi trong trái tim những người đã đi qua chiến tranh và tiếp tục được truyền lại cho các thế hệ mai sau.



