CUỘC HÀNH QUÂN QUA DỐC ĐÁ
Trong một lần hành quân làm nhiệm vụ tại khu vực biên giới phía Bắc, bác Trịnh Văn Thành cùng đồng đội phải vượt qua nhiều đoạn dốc đá hiểm trở giữa thời tiết khắc nghiệt. Cuộc hành quân tuy vất vả nhưng đã giúp những người lính thêm gắn bó và rèn luyện ý chí kiên cường. Đó là ký ức mà bác luôn nhớ rõ khi nhắc về quãng đời quân ngũ của mình.
Người viết nhận ra rằng những cuộc hành quân gian khó đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của người lính nơi tuyến đầu.
Đối với bác Trịnh Văn Thành, lần hành quân qua dốc đá là ký ức rất sâu sắc của thời quân ngũ.
“Hôm đó đường đi rất khó,” bác kể chậm rãi.
Đơn vị nhận nhiệm vụ di chuyển đến một khu vực mới để tiếp tục thi công và hỗ trợ các lực lượng khác.
“Muốn đến nơi phải vượt nhiều dốc núi,” bác nói.
Người viết hình dung đoàn chiến sĩ công binh mang theo dụng cụ nặng trên vai, men theo những con đường đá gập ghềnh giữa núi rừng.
“Đi bộ suốt nhiều giờ liền,” bác nhớ lại.
Địa hình hiểm trở khiến việc di chuyển trở nên rất vất vả.
“Có đoạn trơn trượt lắm,” bác kể.
Nhiều người phải bám vào cây hoặc hỗ trợ nhau để vượt qua những đoạn dốc cao.
“Ai cũng phải rất cẩn thận,” bác nói.
Người viết cảm nhận rõ sự gian khó mà người lính công binh phải trải qua trong những năm tháng nơi biên giới.
Điều khiến bác nhớ nhất là tinh thần động viên nhau trong suốt chặng đường.
“Người khỏe giúp người mệt,” bác cười nhẹ.
Khi có đồng đội xuống sức, mọi người thay nhau mang bớt đồ để cùng tiếp tục hành quân.
“Không ai bị bỏ lại phía sau,” bác kể.
Dù mồ hôi ướt đẫm và đôi chân rã rời nhưng ai cũng cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
“Mệt nhưng vẫn quyết tâm,” bác nói.
Người viết nhận ra rằng chính tinh thần đoàn kết đã giúp những người lính vượt qua những thử thách khắc nghiệt nhất.
Sau nhiều giờ vượt dốc đá, cả đơn vị cuối cùng cũng đến nơi an toàn.
“Lúc tới nơi ai cũng thở phào,” bác kể.
Dù rất mệt nhưng mọi người nhanh chóng ổn định vị trí để chuẩn bị cho công việc tiếp theo.
“Người lính quen với khó khăn rồi,” bác cười nhẹ.
Sau này trở về xã Hoằng Thanh, mỗi khi nhìn những con đường đồi núi trên tivi hay báo chí, bác lại nhớ đến cuộc hành quân năm xưa.
“Nhớ như mới hôm qua thôi,” bác nói chậm rãi.
Trong căn nhà nhỏ nơi quê biển, ký ức về những ngày hành quân qua dốc đá vẫn luôn được bác gìn giữ như một phần tuổi trẻ đầy nghị lực.
“Đó là quãng đời rất đáng tự hào,” bác kể.
Chiều xuống trên quê hương, tiếng sóng biển vang xa như hòa cùng nhịp ký ức của một thời hoa lửa.
Cuối câu chuyện, bác Trịnh Văn Thành nhẹ nhàng nói:
“Chính những gian khó đã rèn luyện cho người lính ý chí và tinh thần không bỏ cuộc.”



