Cựu chiến binh

CUỘC HÀNH QUÂN QUA DỐC ĐÁ TRẮNG (1)

Trong những năm làm nhiệm vụ xa nhà, bác Lê Trọng Tý từng trải qua một cuộc hành quân mà bác không thể nào quên. Đó là chuyến đi xuyên rừng, vượt núi giữa mưa dầm và sương lạnh. Mỗi bước chân là một thử thách của ý chí người lính.

Thanh Hóa21/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khoảng cuối năm 1980, khi đang là thượng sĩ, chiến sĩ thuộc đơn vị cơ động của Quân đoàn 2, làm nhiệm vụ tại khu vực Tây Nguyên, bác Lê Trọng Tý cùng đơn vị nhận lệnh hành quân gấp để tăng cường lực lượng cho một điểm đóng quân mới.

Bác kể, cuộc hành quân ấy diễn ra đúng vào mùa mưa. Đường rừng trơn trượt, nhiều đoạn chỉ là vệt mòn cheo leo men theo sườn núi đá trắng. Ba lô nặng trĩu, vũ khí khoác trên vai, mỗi người lính phải dồn hết sức mới giữ được thăng bằng.

“Có đoạn trượt chân là lăn xuống vực, nên ai cũng đi rất chậm.” – bác nhớ lại.

Ngày đầu tiên, đơn vị đi từ sáng sớm đến tận tối mịt mới dừng lại nghỉ. Áo quần ướt sũng, lương khô ăn vội trong mưa, không ai kêu ca. Đêm xuống, cả đội hình co ro dưới tán cây rừng, thay nhau gác giữa tiếng mưa rơi không dứt.

“Ngủ mà cứ giật mình vì lạnh.”

Sang ngày thứ hai, thử thách lớn nhất là con dốc đá dựng đứng, người dân địa phương gọi là dốc Đá Trắng. Dốc trơn, đá sắc, nhiều đoạn phải bám vào dây rừng mới leo lên được. Có đồng đội kiệt sức, bác cùng anh em thay nhau mang giúp ba lô.

“Đi chậm một chút, đỡ nhau từng bước.”

Trong lúc vượt dốc, một chiến sĩ trẻ bị trượt chân, may mắn bám được vào rễ cây. Bác là người ở gần nhất, kịp thời kéo đồng đội lên an toàn.

“Lúc kéo được cậu ấy lên, tay tôi tê dại.”

Đến khi cả đơn vị vượt qua được dốc Đá Trắng, ai nấy đều rã rời. Nhưng nhìn lại đội hình vẫn đủ quân số, không ai bỏ lại phía sau, cả đơn vị vỡ òa trong niềm nhẹ nhõm.

“Lúc đó chỉ nghĩ, gian nan mấy cũng vượt được nếu đi cùng nhau.”

Cuộc hành quân kết thúc sau nhiều ngày liền, đơn vị đến nơi an toàn và hoàn thành nhiệm vụ. Với bác Lê Trọng Tý, đó không chỉ là một lần hành quân gian khổ, mà là bài học sâu sắc về tinh thần đoàn kết và ý chí của người lính.

Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhắc lại chuyến hành quân qua dốc Đá Trắng, bác vẫn nói:

“Đó là quãng đường khó nhất, nhưng cũng là quãng đường tôi tự hào nhất.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn