Cuộc hành quân qua những cánh rừng bạt ngàn ở Quảng Trị
Bác Lê Sỹ Thảo, sinh năm 1948, nhập ngũ năm 1985 và tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Là chiến sĩ thuộc đơn vị 677QĐ1, bác giữ chức vụ CS, cấp bậc H1. Trận đánh tại khu vực Rừng Sác vào năm 1986 là một trong những thử thách lớn nhất mà bác tham gia. Trong điều kiện rừng rậm, khí hậu khắc nghiệt và mưa bom, bác cùng đồng đội vẫn kiên cường chiến đấu và hoàn thành nhiệm vụ. Sau khi xuất ngũ vào năm 1987, bác được trao Huân chương Chiến sĩ vì những thành
Khi tôi đến thăm bác Lê Sỹ Thảo, bác không ngừng kể về những ngày tháng gian nan ở chiến trường Quảng Trị. Giọng bác đầy cảm xúc khi nhớ lại những trận đánh tại khu vực Rừng Sác:
"Năm 1986, tôi và đơn vị 677QĐ1 được giao nhiệm vụ hành quân qua khu vực Rừng Sác, Quảng Trị. Đây là một khu vực rất khó khăn, với địa hình rừng rậm, đường đi cheo leo và đầy cạm bẫy. Khi chúng tôi tiến vào, địch đã phát hiện và lập tức mở cuộc tấn công. Bầu trời trên đầu đầy mưa bom, tiếng pháo nổ như sấm sét. Dù vậy, chúng tôi vẫn kiên cường tiếp tục tiến bước."
Bác tiếp tục kể về một kỷ niệm đặc biệt trong trận đánh này: "Có một lần, chúng tôi bị mắc kẹt trong một khu vực bị bao vây bởi địch. Tất cả các con đường rút lui đều bị cắt đứt. Lúc đó, chỉ còn một cách duy nhất: phải chiến đấu đến cùng. Những chiến sĩ trong đơn vị tôi, không ai lùi bước. Dù mệt mỏi, dù bị thương, tất cả đều quyết tâm bảo vệ mảnh đất này."
Bác nhớ lại một khoảnh khắc đầy xúc động: "Trong một lần hành quân, một đồng đội của tôi đã bị thương nặng và không thể đi tiếp. Nhưng cậu ấy chỉ nói một câu: 'Chị cứ đi, tôi ở lại sẽ không bỏ cuộc. Các bạn phải chiến đấu tiếp.' Đó là một khoảnh khắc mà tôi sẽ không bao giờ quên. Cảm giác khi tôi quay lại nhìn thấy ánh mắt kiên cường của cậu ấy, tôi biết rằng mình phải tiếp tục chiến đấu."
Bác kể tiếp: "Chúng tôi đã vượt qua được thử thách, và khi chiến thắng đến, tôi cảm thấy rất tự hào. Không phải chỉ vì chiến công, mà vì tinh thần đồng đội. Chúng tôi đã chiến đấu không chỉ vì chính mình mà còn vì đồng đội, vì những người thân yêu ở phía sau."



