Cuộc Hẹn Sau Năm Mươi Năm
Năm 2025. Một chuyến xe đặc biệt lăn bánh từ Hà Nội hướng về miền Trung khúc ruột.
Ông Thành ngồi bên cửa sổ, mái tóc đã bạc trắng như cước, đôi mắt nheo lại nhìn những cánh đồng lúa xanh mướt dọc quốc lộ 1A. Kế bên ông là bà Hà, tay bà vẫn nắm chặt tay ông như thói quen từ thuở đôi mươi. Lần này, họ đi cùng đứa cháu nội tên An — một cô sinh viên báo chí hai mươi tuổi, bằng đúng cái tuổi của ông bà ngày ra trận.
Điểm đến của họ là Nghĩa trang Liệt súng Trường Sơn và Ngã ba Đồng Lộc.
Khi chiếc xe dừng lại trước đồi hố bom năm xưa, ông Thành phải nhờ cháu nội đỡ một bên tay mới bước lên được những bậc thềm đá. Nơi chiến trường khốc liệt năm nào giờ đã là một đồi thông xanh ngắt, gió rì rào hát khúc ca hòa bình.
Ông Thành đi dọc những hàng bia mộ trắng muốt, thẳng tắp. Ông dừng lại trước tấm bia khắc tên: Liệt sĩ Nguyễn Thị Cúc.
Ông run run đặt lên mộ Cúc một nhành hoa hồng nhung và một gói chè xanh Hà Nội — món quà mà ngày xưa Cúc từng ước được nếm thử một lần.
"Cúc ơi, anh Thành về thăm em đây. Anh dắt cả nhà về thăm em đây..." — Giọng ông nghẹn lại, những giọt nước mắt của người lính già lăn dài trên gò má nhăn nheo, khắc khổ.
An đứng phía sau, nhìn bóng dáng ông nội đổ dài trên nền đất đầy nắng. Cô chợt hiểu ra rằng, dưới những thảm cỏ xanh rờn và những công trình hiện đại của ngày hôm nay, là cả một tầng xương máu của một thế hệ thanh xuân kiêu hãnh. Thời hoa lửa của ông nội không hề mất đi, nó đã hóa thân vào từng tấc đất, từng ngọn cỏ của quê hương.


