Cuộc hội ngộ của những người lính già
Sau khi rời những cương vị công tác quan trọng trong Đảng và quân đội, đồng chí Song Hào vẫn tiếp tục tham gia nhiều hoạt động xã hội, đặc biệt là công tác Hội Cựu chiến binh. Với ông, những người đã từng chiến đấu vì Tổ quốc luôn là những đồng chí không thể tách rời trong cuộc đời mình.
Một buổi sáng mùa thu tại Hà Nội, Hội Cựu chiến binh tổ chức một buổi gặp mặt các cán bộ, chiến sĩ từng tham gia kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Ngay từ sớm, nhiều cựu chiến binh tóc đã bạc trắng, người chống gậy, người đi chậm từng bước, nhưng ai cũng cố gắng có mặt.
Khi Song Hào bước vào hội trường, cả căn phòng như lặng đi trong giây lát. Rồi những tiếng gọi “Thủ trưởng!” vang lên đầy xúc động.
Ông đi từng hàng ghế, bắt tay từng người. Có những đồng chí đã hơn hai mươi năm chưa gặp lại. Có người vừa nhìn thấy ông đã rưng rưng nước mắt, nhắc lại những năm tháng chiến đấu ở chiến khu Việt Bắc, những ngày hành quân xuyên rừng Trường Sơn, những trận chiến mà đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình.
Khi buổi gặp mặt bắt đầu, Song Hào đứng lên phát biểu. Giọng ông không còn khỏe như thời trẻ, nhưng vẫn đầm ấm và đầy nội lực.
Ông không nói nhiều về chiến công, cũng không nhắc đến chức vụ hay thành tích cá nhân. Ông kể về những người lính vô danh, những chiến sĩ thông tin, những anh nuôi, những giao liên đã âm thầm hy sinh để làm nên chiến thắng.
Có lúc ông dừng lại khá lâu khi nhắc đến những đồng đội đã nằm lại trên chiến trường. Cả hội trường lặng đi.
Rồi ông nói: “Người lính có thể rời quân ngũ, nhưng không bao giờ được rời lý tưởng cách mạng.”
Sau buổi gặp, Song Hào vẫn ở lại rất lâu để hỏi han hoàn cảnh từng đồng chí. Khi biết có một số cựu chiến binh cuộc sống còn khó khăn, ông trực tiếp đề nghị hội có biện pháp hỗ trợ.
Với Song Hào, tình đồng chí không chỉ là ký ức, mà là trách nhiệm kéo dài suốt cuộc đời.
Chính vì vậy, dù đã rời chiến trường từ rất lâu, ông vẫn luôn được đồng đội yêu thương và kính trọng như người anh cả.



