Cuộc hội ngộ sau 20 năm bên nhịp cầu Hiền Lương
20 năm đất nước bị chia cắt bởi vĩ tuyến 17 là 20 năm bác sống trong nỗi nhớ mong và hy vọng mòn mỏi. Cầu Hiền Lương trên sông Bến Hải khi ấy không phải là nơi để đi qua, mà là biểu tượng của sự ngăn cách đau đớn. Bác ở phía Bắc, chồng bác vào Nam chiến đấu. Chúng bác chỉ biết gửi gắm nỗi lòng qua những lá thư kín đáo, có khi vài năm mới nhận được một mẩu giấy nhỏ báo tin: "Anh vẫn khỏe".
Ngày 30/4/1975, khi đài phát thanh báo tin Sài Gòn đã giải phóng, bác đã chạy ra bờ sông Bến Hải, đứng nhìn về phía Nam mà khóc không thành tiếng. Một tuần sau, từ phía xa giữa dòng người tấp nập trở về, bác thấy một dáng người khắc khổ, khoác chiếc ba lô cũ, chân đi đôi dép lốp mòn vẹt. Đó là anh! Hai mái đầu xanh ngày chia ly giờ đã điểm bạc. Chúng bác ôm lấy nhau ngay trên nhịp cầu đã nối liền đôi bờ, không nói được lời nào, chỉ có nước mắt chảy dài. 20 năm thanh xuân đã trôi qua, chiến tranh đã lấy đi của chúng bác tuổi trẻ, nhưng không lấy được tình yêu và niềm tin vào ngày thống nhất. Cuộc hội ngộ ấy là minh chứng cho sức sống mãnh liệt của gia đình Việt Nam, của khát vọng sum vầy sau bao nhiêu năm giông bão.


